XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.

lời thoại mà mỗi người đều từng nói trong <Đại Thoại Tây Du*>. Thời gian không đợi ta.
* Đại thoại Tây du là một cặp hai phim điện ảnh hài Hồng Kông của đạo diễn Lưu Trấn Vĩ phỏng theo bộ tiểu thuyết kinh điển Tây du kí của nhà văn Ngô Thừa Ân, cả hai bộ phim đều được công chiếu năm 1995 và nhận được phản ứng tích cực từ cả công chúng và giới phê bình.
Mạc Hi thấy ông ta xúc động như cuồng không thể tự chủ, cũng không đi quấy nhiễu, sau một lúc lâu, thấy Hà Quần Thanh dần dần bình tĩnh bèn thử nói: "Hà tiền bối có thể xem phân thượng của bài thơ Lâm tiền bối viết mà giúp tôi qua sông không?" Nói xong lại vái chào.
"Cũng được. Ngươi ta hai người đều được Tiết Đồng đả thông nhâm đốc, cũng coi như có duyên. Mấy năm nay ta chưa từng mở miệng, hôm nay ngươi có thể dụ ta trò chuyện cũng coi như ngươi có bản lĩnh."
Mạc Hi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng nhảy lên bè trúc, thầm nghĩ: cuối cùng cũng có thể thuận lợi rời khỏi nơi này.
Hà Quần Thanh vừa chống sào trúc vừa khàn khàn nói nhỏ: "Ta vẫn nghĩ Tiểu Lan là vì Đường Tuyệt mới không tiếc phản bội bổn môn, rời khỏi Thục Sơn, vì thế nhiều năm qua canh cánh trong lòng. Nay mới biết nàng là vì ta nên mới thất vọng rời đi, vì thế càng phiền muộn chán nản." Giờ phút này Hà Quần Thanh như già đi mấy tuổi, trên mặt hiện rõ sự thương nhớ, hối hận, buồn bã. Lặng im một lát, ông ta lại nói: "Ta xem ngươi tuổi còn nhỏ, kiếm pháp đã không tầm thường, thêm một thời gian nhất định thành châu báu. Hôm nay ngươi bại sớm bất quá là thua ở nội lực không đủ. Luyện nội công tuyệt đối không thể nóng vội. Mà khi lâm trận đối địch, nếu tay cầm tuyệt thế thần binh có thể bù lại một phần nội lực không đủ. Ta liền tặng ngươi một vật, ngươi đi Thục Sơn lấy bội kiếm Thừa Ảnh của ta đi." Ngừng lại một chút, Ông ta lại buồn bã thở dài nói: "Năm đó ta đi khắp thiên hạ tìm thanh kiếm này, không tiếc lỡ hẹn với Tiểu Lan, bỏ qua lễ trưởng thành (tùy mỗi triều đại mà lễ này sớm hay muộn, thường là diễn ra năm mười lăm – mười sáu tuổi) của nàng. Xứng đáng rơi vào kết cục hôm nay."
Mạc Hi làm như không nghe thấy ông ta hối hận, hỏi: "Là Thừa Ảnh – một trong ba thanh kiếm được nhắc đến trong sao?" Vừa thầm oán, nào có người tặng đồ cho người ta còn bảo người ta tự đến nhà mình lấy, nhưng ngoài miệng cũng không dám đắc tội ông ta nửa phần, nếu lúc này mà chọc Hà Quần Thanh nổi giận, bỏ nàng lại trên bè trúc, cho dù nàng không bỏ xác trong bụng cá, cũng vạn vạn không thể qua được cơ quan dưới đáy sông.
"Đúng vậy. Còn đây là ấn tín chưởng môn của ta, ngươi giao cho đương nhiệm chưởng môn Cù Diệu là được." Nói xong, Hà Quần Thanh vứt cho Mạc Hi một khối mặc ngọc có khắc một chữ "Hà".
Mạc Hi gắt gao nắm chặt khối ngọc đen nhánh như mực trong lòng bàn tay, không khỏi lại oán thầm một trận: ngài tốt xấu gì cũng cẩn thận chút, nếu rơi xuống dòng nước chảy xiết, cô nương ta không thể tìm nó trở về đâu.






Bắt người tay ngắn*
* Trích từ câu "Cật nhân chủy nhuyễn, nã nhân thủ đoản" (Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn), nghĩa là đã hưởng lợi từ người khác thì không thể không mềm mỏng, đối xử tử tế hơn với người ta.
Trong mưa lạnh rả rích, Mạc Hi không có che ô, lẻ loi một mình đi giữa ngõ hẹp lót gạch xanh không người.
Bỗng nhiên nàng dừng bước, nhẹ nhàng thở dài một hơi nói: "Lục Vân, cô đã theo ta qua ba ngõ nhỏ. Tứ thiếu có gì phân phó sao?"
Trong ngõ bên cạnh đi ra một cô gái áo lục che chiếc ô màu khói bằng giấy dù có vẽ cành tử đằng, bước đến, lắp bắp mở miệng nói: "Mộc cô nương thứ tội, Lục Vân tuyệt không có ý xấu, có thể dời bước đến Cúc Thủy Các một lát không."
Loan Tố nay không có mặt mũi nào gặp cô nương, càng không có mặt mũi gặp tứ thiếu. Lúc Mộc cô nương đọc lá thư này, Loan Tố đã rời khỏi Đường Môn, một mình phiêu bạc giang hồ, để chuộc tội.
Tứ thiếu đối với cô nương tình cảm sâu đậm, Loan Tố luyến mộ tứ thiếu nhiều năm, thấy người từ từ vì cô nương mặt giãn ra, khắp nơi lo lắng cho cô nương, không khỏi đố kỵ trong lòng, liền đem việc Bích Lưu châu nhận chủ lén báo cho các vị trưởng lão biết.
Tứ thiếu đêm đó đuổi theo trăm dặm chỉ vì lấy lại đèn hoa sen, thu hồi giấy viết tâm nguyện của cô nương đem cất kĩ. Sau lại nghe thấy Trưởng Lão Viện đã biết cô nương người mang trọng bảo của Đường Môn, muốn gây bất lợi cho cô nương, lợi dụng việc bắt chước năm đó Đường Tuyệt chưởng môn vì Lâm chưởng môn không tiếc rời bỏ Đường Môn để áp chế, trước mặt các vị trưởng lão quỳ thẳng một đêm, khiến các vị trưởng lão không thể gây khó xử cho cô nương.
Tứ thiếu biết cô nương đã biết việc Bích Lưu châu trừ khi chủ chết mới có thể trồi ra, lại nghe thấy cô nương phó thác Tịch Nhi, liền biết lòng cô nương định đi, thế nên đem ngọc bài hoa lan đặt trong hộp trang sức của cô nương, giúp cô nương thuận lợi rời đi. Lại hỏi Tiết thần y, biết ngày hai mạch nhâm đốc của cô nương được đả thông, đặc biệt sắp xếp ngày đó cử hành đại điển kế vị chưởng môn, chỉ vì ngăn chặn