Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
>Mộc Phong Đình lại vái chào nói: "Đa tạ Cù chưởng môn đáp ứng cho tệ trai viết sách."
Mạc Hi thầm nghĩ: thằng nhãi này cư nhiên là biên tập của Mộ Yến Trai. Khó trách đối với những chuyện trong chốn võ lâm biết rất rõ ràng, chỉ sợ không ít lần vào Nam ra Bắc săn tin, đối với việc sinh tồn nơi hoang dã rất có kinh nghiệm.
Cù Diệu khách khí nói: "Không dám. Không dám."
Hai người hàn huyên đã xong, Cù Diệu mới chuyển hướng nói với Lạc Hằng: "Không biết vị này là..."
Lạc Hằng nói: "Tại hạ Lạc Hằng. Có một chuyện muốn nhờ."
Lạc Hằng còn chưa kịp nói tỉ mỉ, Mộc Phong Đình đã giành trước mở lời, tài ăn nói của hắn rất tốt, đem chuyện làm sao ở "Tế Thiện Đường" dưới núi gặp được Lạc Hằng, như thế nào cảm thông tình cảnh thống khổ vì thế đã đưa hắn cùng lên núi nói sinh động như thật.
Đợi hắn lưu loát nói hết một hơi, Mạc Hi cảm thấy nếu Cù Diệu không giúp Lạc Hằng vậy quả thực là thiên lý không tha.
Vậy còn chưa xong, chỉ nghe Mộc Phong Đình lại nói: "Cù chưởng môn, công đức tế thế cứu nhân của ông, khiến tại hạ rất là khâm phục, tại hạ nhất định sẽ dùng ngòi bút trong tay phát dương quang đại, để người trong thiên hạ noi theo thiện tâm của ông. Việc Cù chưởng môn nhiệt tâm tương trợ Lạc đại ca nhất định cũng sẽ làm người trong thiên hạ kính phục."
Mạc Hi âm thầm hít một ngụm khí lạnh, Mộc Phong Đình tên này thật là phi thường lợi hại, há miệng liền có thể nâng người lên trời xuống đất, chỉ mấy lời đã khiến Cù Diệu đâm lao phải theo lao, không thể không giúp.
Quả nghe Cù Diệu nói: "Xin các vị yên tâm. Cù mỗ nhất định đem hết khả năng để giúp đỡ."
Cù Diệu cuối cùng mới chuyển qua nói với Mạc Hi: "Vị cô nương này cùng đi với hai vị, không biết có việc gì?"
Mạc Hi từ trong lòng lấy ra khối mặt ngọc Hà Quần Thanh cho nàng, hai tay cung kính đưa lên, nói: "Tôi cùng với tiền chưởng môn Hà tiền bối của quý phái từng gặp mặt một lần. Vì báo cho Hà tiền bối biết một chuyện cũ năm xưa, giải đi khúc mắc nhiều năm của ông ấy, nên Hà tiền bối có ý nâng đỡ vãn bối, liền đem tặng bội kiếm Thừa Ảnh, cũng dặn tôi lấy mặt ngọc này làm bằng, đến Thục Sơn lấy kiếm."
Mạc Hi tại bến đò Phong Lăng nghe nói Thừa Ảnh là tín vật truyền thừa của chưởng môn Thục Sơn đời sau, cũng từng nghĩ tới không báo mà lấy (trộm ấy mà), rồi chạy luôn. Chỉ là trải qua sự quấy nhiễu của Mộc Phong Đình, nàng nay lại lộ diện trước mặt Cù Diệu, việc trộm rồi bỏ trốn liền vạn vạn không thể, cho dù đắc thủ cũng hậu hoạn vô cùng.
Cho nên nàng quyết định nói thẳng, cho dù Cù Diệu không đồng ý, chỉ cần có tín vật của Hà Quần Thanh ở đây, sẽ không tính là vu khống, tương lai có một phần vạn cơ hội lại tìm được Hà Quần Thanh, việc này còn có đường sống.
Huống chi trong mắt nàng, mặc dù Thừa Ảnh là một món thần binh tuyệt thế, cũng không đến mức vì nó gặp phải quái vật lớn như phái Thục Sơn vậy.
Thật không ngờ Cù Diệu không có từ chối ngay, sau khi trầm ngâm thật lâu, mới nói: "Cô nương, Thừa Ảnh cô muốn lấy chẳng những là vật riêng của tại hạ, còn là chí bảo của Thục Sơn." Mạc Hi vừa nghĩ không còn hi vọng, không ngờ ông ấy đổi giọng, lại nói: "Chỉ là Hà chưởng môn công phu cao tuyệt, đương thời vô nhị (không có người thứ hai ở thời này), mặt ngọc này quả thật là ấn tín chưởng môn của ông ấy, có thể thấy tặng kiếm quả thật là ý của Hà chưởng môn. Hà chưởng môn ở tệ phái địa vị rất cao, ý nguyện của ông ấy tại hạ đương nhiên không thể làm trái." Ngừng một chút, ông ta nói tiếp: "Như vậy đi, cô nương xin nấn ná lại Thục Sơn mấy ngày, đợi sau khi thương nghị cùng vài vị trưởng lão sẽ có câu trả lời thuyết phục."
Mạc Hi không nghĩ tới Cù Diệu dễ nói chuyện như vậy, thấy còn có hi vọng, đương nhiên khách khách khí khí đáp ứng.
Việc ba người thỉnh cầu chỉ trong một thời ba khắc liền có thể đạt thành, cho nên đều ở lại nơi này.
Viết sách lập truyền*
*Viết sách lập truyền: Có thể hiểu là viết sách ghi lại tiểu sử, những công tích của người nào đó để lưu danh cho mọi người đều biết.
Mặt trời mọc đỏ núi.
Tia nắng đầu tiên chiếu trên biển mây cuồn cuộn nơi kim đỉnh, nhất thời tuôn vàng chảy bạc, dệt tơ trải gấm. Cung điện sơn son lẳng lặng đứng sừng sững trong tuyết trắng. Bốn phía mây bay rải đầy, gió vờn trên biển.
Đúng là "Nhất luân hồng nhật lăng vân khởi, vạn nhận chu nhai chiếu nhãn lai." (một vầng mặt trời đỏ mọc trên những đám mây, sườn núi đỏ rực chiếu vào mắt người)
"Dao Trì tiên đài" quả nhiên không giống phàm trần.
Tiếp tục đi về phía trước, rừng hoa lại là một cảnh tượng khác. Trước mắt xanh lá, đỏ tươi cùng thuần trắng đan xen vào nhau. Tuyết xốp đậu trên cây xanh hoa đỏ. Lại nhìn kĩ, một số đóa hoa hồng bị bao trong tầng tầng bông tuyết, kiêu ngạo nở rộ. Khắp nơi đều là kì cảnh tuyết trắng phủ cành xanh, bông tuyết bao hoa hồng. Tại nơi "Dao Trì tiên cảnh" này dọc đường đạp tuyết tìm hoa, không khỏi làm cho người ta phiêu phiêu dục tiên, tinh thần muốn bay. Hai người càng đi vào sâu trong rừng, mùi thơm ngào ngạt than