Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo
Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.
g thiên hạ lại có ai biết, ngoại trừ trong tay Hà Quần Thanh, mi căn bản không thể đả thương người chút nào. Ha ha, buồn cười, một thanh tuyệt thế danh kiếm, lại không thể đả thương người." Cù Diệu càng nói càng điên cuồng, sau lại có chút cuồng loạn, cười như điên.
Mạc Hi cùng Mộc Phong Đình nghe đến đây không khỏi lộ vẻ nghi ngờ, trao đổi ánh mắt, đã hiểu được đối phương đều nghĩ tới một điểm: chẳng lẽ lời của Khổng Chu ghi trong
Hà tương diễm cốt mai tuyệt thương
Cù Diệu dù sao cũng là chưởng môn Thục Sơn, phản ứng mau lẹ đến mức nào, lập tức xoay người vung kiếm che ngực. Không ngờ Mộc Phong Đình thân pháp bỗng biến đổi, tay kia cầm đoản kiếm khảm ngọc lục bảo lưỡi cong, chiêu chiêu đâm vào chỗ yếu hại của Cù Diệu, đúng là một bộ đao pháp sắc bén đến cực điểm. Cù Diệu thấy không địch lại, liền vứt Thừa Ảnh đi, dùng song chưởng nghênh địch, khí thế cũng biến đổi theo, sát khí kinh người, theo chưởng pháp của ông ta triển khai, trong không khí lại có một loại cảm giác huyết khí tràn ngập.
Tà công của Cù Diệu hơn Viên Ngộ đâu chỉ một bậc, cùng Mộc Phong Đình trong lúc nhất thời ngang sức ngang tài. Chỉ là Mộc Phong Đình càng đánh càng thuần thục trôi chảy, đấu pháp ngoan lệ của Cù Diệu lại dần dần không khống chế được, về sau lại giống như điên, hoàn toàn là liều mạng xông bừa. Mộc Phong Đình không muốn cùng ông ta triền đấu, tay trái bỗng nhiên từ trong lòng lấy ra một vật, ném về phía Cù Diệu.
Cù Diệu vội vàng thối lui ra sau, khó khăn né tránh.
Mộc Phong Đình cười lạnh nói: "Cù chưởng môn ngay cả tín vật đính ước lúc trước cũng ghét bỏ như thế sao."
Mạc Hi thầm nghĩ: thằng nhãi này rất lợi hại, chỉ vài lời ít ỏi đã có thể kích Cù Diệu trong lòng đại loạn.
Quả nhiên, Cù Diệu cười điên cuồng, cơ thể run rẩy lợi hại, oán hận nói: "Không sai. Chính là ta động thủ. Ngày đó chúng ta thề non hẹn biển, đợi ta kiếm thuật đại thành liền tự mình xuống núi đến nhà nàng cầu hôn. Ai ngờ, Hà Quần Thanh lão già kia, lấy vị trí chưởng môn Thục Sơn dụ dỗ, bức ta xuất gia. Đáng thương nàng khi đó đã có thai, ta nhất thời bị ma quỷ ám ảnh đáp ứng Hà Quần Thanh. Cùng nàng tranh chấp, lại nhất thời thất thủ đánh nàng bị thương. Nàng thương tâm muốn chết, kéo thân thể bệnh hoạn một mình trốn đi, ta vừa đau lại hối hận, chỉ có thể thêu dệt câu chuyện khỉ bắt người, ra lệnh đệ tử Thục Sơn đi tìm. Lúc tìm về đứa nhỏ đã không còn, nàng thấy ta cũng chỉ một lòng muốn chết, ngơ ngẩn nhìn ta không nói một lời, chỉ yên lặng rơi lệ. Có khi nóng giận, ra sức đòi ta trả lại con nàng." Cù Diệu nói đến đây, đã hoàn toàn sa vào chuyện cũ, trên mặt đau xót khắc cốt, nước mắt rơi đầy. Cả người suy sụp té trên mặt đất, giây lát lại ôm đầu, lẩm bẩm nói: "Ta không cứu được nàng. Nàng không cho ta cứu, nàng nhất định hận ta tận xương."
Mộc Phong Đình không chút để ý tới Cù Diệu buồn rầu hối tiếc, chỉ cười lạnh nói: "Cù chưởng môn muốn gì được nấy, như ý nguyện lên làm chưởng môn, cần gì phải tổn thương người vô tội, giết hại thôn dân dưới núi." Thầm nghĩ: không biết chừng do hắn luyện tà công không khống chế được gây nên.
Cù Diệu hai mắt như tro tàn trong nháy mắt lại có thần thái truyền vào, song hết sức độc ác, phẫn hận nói: "Bọn họ đều đáng chết. Nếu không phải cha ruột của nàng không dung được nàng, nàng làm gì phải rời nhà trốn đi, lẻ loi một mình trải qua thiên tân vạn khổ lên Thục Sơn. Nàng có thai, liên quan gì đến những người đó, bọn họ lại muốn giết chết nàng. Bọn họ đều đáng chết!"
Mạc Hi thầm nghĩ: quả nhiên ta đoán đúng tám chín phần. Thôn dân dưới núi đều là ông ta giết. Mà nữ quỷ trong lời của thôn dân chính là người yêu ngày xưa của Cù Diệu. Tuy rằng đòi hồn không phải là nữ quỷ, nhưng cũng vì "nữ quỷ" mà nên. Cù Diệu đối nhân xử thế đều vì hai chữ "thanh danh", ông ta cố ý không dùng nội lực, chỉ dùng nhũ băng giết người vì che giấu mình. Nói như thế, mộ bia người chết hẳn cũng là ông ta dùng võ công phá huỷ toàn bộ. Bởi vậy, việc hung thủ nhìn như khôn