Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/924 lượt.
hất, chỉ có một mà thôi.
Thích sau khi nghe thấy hắn nói câu kia, khiếp sợ nhìn hắn —— bỗng nhiên, ngay tại trong đêm nay, ngay tại trong nháy mắt, cô hiểu được hắn vì sao lại đến, hiểu được lí do hắn trước kia luôn luôn cự tuyệt, cũng hiểu được sự yếu đuối và sợ hãi sâu trong đáy lòng hắn.
Giờ phút này, cô không biết là nên vui hay buồn, nên mỉm cười hay rơi lệ.
Tay trái chậm rãi duỗi ra, lấp lánh trên ngón giữa, là chiếc nhẫn hoa hồng của Tô, Thích gắt gao ngắm sắc vàng của nắng kia, nước mắt phút chốc dâng lên: “Vì sao trễ như vậy mới đến tìm tôi? Ông biết không? Đã chờ lâu lắm, đến nỗi tôi ngay cả bản thân mình cũng không thể xác định, yêu ông rốt cuộc sẽ ra sao?”
Anh thích em. Cô nghe thấy tiếng Tô cười, ấm áp như ánh mặt trời, an toàn vô hại.
Mà hắn trước mắt, giống như là ánh trăng, đẹp như vậy, lại xa không thể với tới, vất vả đợi đến ngày trăng tròn, lòng cô cũng đã kết băng sương
Khi hắn rốt cục chịu quay đầu, chính cô lại mất đi dũng khí.
“Thật xin lỗi”, cô đau lòng nhìn hắn tái nhợt trong nháy mắt, “Tôi không thể phụ anh ấy”
Cô không muốn trở thành một người như hắn trước đây, một thương nhân luôn thức thời xoay chuyển.
“Cho dù là cậu ta không thật lòng?” Ánh mắt Lý Kiều sắc lạnh như dao.
“Nếu anh ấy thật lòng?”
“Nếu cậu ta là thật lòng”, hắn nhìn vẻ mặt quật cường của cô, từng chữ một gằn ra khỏi miệng, “Tôi sẽ thành toàn cho các người”.
(*): Desperado có nghĩa là kẻ bất cần đời. Đây là một ca khúc nổi tiếng của bang nhạc The Eagle. Bài hát là lời tâm sự của một người bạn (hay với chính mình) với một Desperado (anh chàng bất cần). ^^
Thân phận của Tô
Nếu anh ta là thật tâm, tôi sẽ thành toàn cho các người.
Trong phòng không khí rất ấm, nhưng khi nghe thấy câu nói kia thoát ra khỏi miệng hắn, Thích bỗng rùng mình một cái.
Trong lòng có loại mùi vị không thể diễn tả, chua xót, ai oán —— dựa vào cái gì, hắn dựa vào cái gì mà lấy thái độ kiêu ngạo như vậy phủ định hạnh phúc của cô? Dựa vào cái gì khi hắn buông tay, cô chỉ có thể rời đi, khi hắn muốn, cô nhất định phải đáp lại?
“Hy vọng ông nói được làm được”. Cô nắm chặt tay.
Cô nhớ đến năm đó, khi cô giơ súng nhắm vào hắn, vậy mà thanh âm của hắn lại rất bình tĩnh và ôn hòa.
Trong mắt hắn, cô vẫn chỉ là một đứa nhỏ bốc đồng.
Dường như, cô đã ngủ thật lâu thật say, lâu đến nỗi cả chính cô cũng không muốn tỉnh lại.
Mơ hồ, cô nghe thấy có người nhẹ giọng thì thầm, dịu dàng vô hạn, ngón tay mơn trớn hai má của cô, tóc của cô. Cô cố gắng muốn mở to mắt, mốn nhìn xem người này là ai, nhưng vẫn là lực bất tòng tâm.
Vì thế cô có chút sốt ruột, muốn gọi người đó lại, yết hầu lại giống như bị thiêu đốt đau đớn, thân thể cũng đau kịch liệt không giống như bình thường.
“Chờ cô ấy khỏe hẳn tôi sẽ đưa cô ấy đi”
“Anh tốt nhất nên từ bỏ suy nghĩ này trong đầu”
Có người cười lạnh một chút.
“Cậu có lẽ biết rõ ràng vì sao cô ấy phát sốt.”
“Thì tính sao?”
“Không sao”, thanh âm quen thuộc kia dừng một chút, “Vậy còn Thích, nếu cô ấy biết được thân phận của cậu thì sẽ thế nào, em trai của tôi?”
“Nếu Thích biết, cậu ngay từ đầu đã biết rõ quan hệ giữa chúng tôi, sau đó tìm cách tiếp cận cô ấy, không biết cô ấy sẽ có phản ứng ra sao?”
Sau một hồi trầm mặc, có người lạnh lùng mở miệng: “Chuyện đó không liên quan đến anh”
“Không liên quan đến tôi? Vậy hãy nói cho tôi biết, vì sao cậu lại có địch ý với tôi?”
“Vì sao?”. Không tự chủ, thanh âm từ đáy lòng đã thoát ra, khàn khàn dị thường.
Cô nghĩ rằng mình vẫn đang ngủ say, nhưng rõ ràng hai người đàn ông ở cửa đồng thời nhìn về phía cô, trong ánh mắt họ không hẹn mà cùng lộ ra tia khiếp sợ.
Hai ánh mắt có cỡ nào tương tự nhau, trong đôi đồng tử màu đen thì tràn ngập lo lắng, mà đôi mắt màu lam kia, lại mang theo bối rối.
“Hi, Tô”, cô nhẹ nhàng mở miệng, “Sắc mặt anh sao lại khó coi như vậy?”
Tô Tự nhìn cô, vẻ mặt tái nhợt cứng ngắc không nói lời nào.
Làm ơn, hãy nói cái gì đó đi ——- cô cầu nguyện trong lòng, sợ hãi như vậy, giống như đoán được trong cuộc đời mình sắp sửa dâng lên một cơn gió lốc.
Lien —— cô nhớ đến cái tên xinh đẹp sâu trong trí óc, Lý Kiều từng nói, bà ấy tên là Tô Liên Ân
Trách không được.
Cô nhìn hai người trước mặt mình ——— đôi mắt phượng xinh đẹp, hàng mi cong vuốt, sống mũi cao thẳng, chiếc cằm kiên nghị, nụ cười mê hoặc chúng sinh, tất cả đều giống nhau như vậy.
“Thích”. Lý Kiều nhìn cô, chậm rãi đi tới.
“Ông không được đến đây”, cô hốt hoảng lên tiếng, cự tuyệt hắn tới gần, cô không muốn nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của hắn, không muốn để hắn thấy bộ dáng chật vật của mình, không muốn trở thành trò cười trong mắt hắn.
Kỳ thật, hắn từ lúc đầu đã chê cười cô rồi không phải sao?
“Nhìn anh, Thích”, Tô bỗng nhiên bước tiến lên, đem cô ôm vào trong ngực, thanh âm trấn an khẽ run rẩy, “Không cho phép suy nghĩ miên man, anh sẽ giải thích cho em nghe!”
“Em không muốn nghe, em hiện tại cái gì cũng không muốn nghe!”, Thích giãy dụa l