Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích

Thích

Tác giả: Cảnh Hành

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/921 lượt.

a nhà hắn nhẹ nhàng một câu “Tôi đã trở về”, trong lòng hắn lại xuất hiện một loại dịu dàng vô hạn.
——– Lý Kiều, người ta nói là bảy năm ngứa ngáy, người yêu nhau trải qua bảy năm cũng sẽ chán ghét nhau, thậm chí thay lòng đổi dạ, nhưng vì sao sau bảy năm, tôi vẫn khổ sở vì ông như vậy?
Lúc ấy, hắn đã lựa chọn xem nhẹ sự đau khổ của cô.
Rốt cục cũng khiến cô chịu chấp nhận từ bỏ——– nhưng hắn từ đó cũng nếm được thời gian đình chỉ là loại mùi vị gì.
Thời điểm Thích cười, ánh mắt là hai vầng trăng khuyết sáng rọi. Thời điểm tức giận, có bắt chuyện thế nào cô cũng không để ý. Không thích ăn Socola của Anh bởi vì rất ngọt. Rất sợ chó bởi vì trước đây rượt chó thiếu chút nữa bị mất ngón tay. (mình muốn cười ^^)
Rốt cục cũng khiến cô chịu rời đi —— tất cả về cô, tất cả những điều hắn từng nghĩ sẽ không bao giờ bận tâm đến, nay lại xuất hiện trong trí nhớ.
Mở mắt ra, trong tay là chiếc vỏ hộp DVD, hình ảnh trên đó như một bức tranh, Tô đứng một bên lặng lẽ nhìn cô.
Trong lòng bỗng nhiên dâng lên phiền chán, hắn giơ tay quăng mạnh ra khỏi cửa kính xe, thanh âm plastic vỡ vụn vang lên trên lề đường, hắn nhìn tờ giấy bị thổi tung trong gió, hai tay nắm tay lái càng ngày càng chặt, mạnh đẩy cửa xe ra, đi lại nhặt lên chiếc hộp đĩa đã bị phá vỡ không còn hình dạng.
Dừng ở cô gái mặc chiếc váy trắng trên bìa, trong con ngươi đen hiện lên tia tự giễu ——– nếu cô bắt gặp hành vi của hắn hiện tại, có thể sẽ khinh thường hắn hay không?
Nửa đêm đang mộng mị trong giấc ngủ, mơ hồ nghe được tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng. Đây là phòng thuê khách sạn, Tô mặc dù ở ngay phòng đối diện, bình thường cũng chỉ có cha gọi điện cho cô, nhưng lúc này, thật sự là quá mức quỷ dị.
Do dự cầm lấy điện thoại, thanh âm quen thuộc như ma quỷ lọt vào tai : “Là em xuống, hay là tôi đi lên?”
Cô giật mình tay run lên, ống nghe rơi xuống mặt đất, tiếng “tút” dài truyền đến, hiển nhiên đối phương đã cắt đứt cuộc gọi.
Vỗ vỗ ngực đang bị kích động phập phồng, cô kéo rèm cửa ra —— tiến đến trước cửa chính khách sạn là một chiếc ô tô màu đen, trông rất quen mắt.
Xe chậm rãi dừng lại, phục vụ đem cửa xe mở ra, một thân ảnh cao ngất xuất hiện, áo khoác ngoài màu đen, che phủ dáng người thon dài.
Hắn ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn về phía cửa sổ của cô, khoảng cách xa như vậy, Thích vẫn có thể cảm giác tầm mắt bức người của hắn.
Phục vụ vì không rõ, nên cũng ngẩng đầu nhìn về phía này, Thích vừa vội vừa quẫn, “xoẹt” một tiếng kéo lại rèm cửa sổ, vọt sang một bên.
Nơm nớp lo sợ đem ống nghe đặt lại chỗ cũ, Thích nhìn chằm chằm điện thoại, ngay cả thở cũng không dám, lúc tiếng chuông trong nháy mắt lại vang lên, cô bay nhanh đến tiếp.
“Không chịu gặp tôi?” Thanh âm hắn vẫn thản nhiên như vậy, nghe không ra cảm xúc là gì.
“Ông đừng có mà quấy nhiễu mộng đẹp của người khác!” Cô tức giận trả lời.
“Chờ tôi ——-” thanh âm của hắn bị Thích hung hăng cắt đứt.
Phòng lại quay về yên lặng, Thích trong lòng càng nổi lên bất an.
Mười phút sau, khóa cửa phát ra một tiếng rất nhỏ của âm thanh điện tử, cửa trực tiếp bị người bên ngoài đẩy ra, Thích cơ hồ từ trên giường mà nhảy xuống, chạy vội đến cạnh cửa, hoảng sợ nhìn chiếc thẻ điện tử trong tay người đàn ông.
“Ông làm sao có thể lấy được chìa khóa?” Cô hạ thấp giọng tức giận hỏi, lúc thoáng nhìn thấy biểu tình thản nhiên của hắn, mới phát hiện chính mình đang hỏi một vấn đề ngu ngốc ——- chuyện nhỏ như vậy đối với Lý Kiều hắn thì có khó gì?
“Em không để tôi vào sao?” Hắn trấn tĩnh mở miệng, nhìn cánh tay cô chống ngang ở cửa.
Cô quật cường nhìn lại hắn. Ý tứ không có nửa điểm nhượng bộ.
“Cậu ta ở phòng đối diện?”. Ánh mắt Lý Kiều hướng về phía bên cạnh thoáng nhìn, lạnh nhạt lên tiếng.
Thích vẻ mặt nhất thời hoảng hốt, cánh tay đột nhiên thu lại, mà hắn thì dễ dàng tiến vào phòng, đóng cửa lại.
“Chúng ta như vậy thật giống như một đôi đang yêu đương vụng trộm”. Hắn bỗng nhiên khẽ cười ra tiếng, trong ánh mắt nhìn cô mang theo một chút giễu cợt.
Đầu óc của hắn bị chạm sao? Thích nhìn chằm chằm vào hắn ——– đây lại là trò đùa ngu ngốc gì nữa?






Khi hắn rốt cục chịu quay đầu


Lý Kiều cũng không nhìn cô, cởi áo khoác ngồi xuống, thân mình dựa vào ghế, đôi mắt dài nhắm lại, nét mặt thản nhiên mệt mỏi.
Trong phòng im lặng chỉ nghe được tiếng hít thở của nhau, Thích đứng tại chỗ giật mình ngơ ngác nhìn hắn, lòng vừa xấu hổ vừa chua xót, muốn mở miệng nói gì đó, lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Ông… đã ăn tối chưa?” Rốt cục, cô nặn ra một câu, mặt tự dưng nóng lên.
Hắn không trả lời, vẫn lẳng lặng ngồi chỗ đó, nhắm hai mắt.
Thích hơi có chút lo lắng, không tự chủ được bước qua, mới hướng tầm mắt cẩn thận nhìn hắn một cái, đôi mắt phượng kia đột nhiên mở ra, tầm mắt chặt chẽ khóa trụ cô.
“Ông tới đây, rốt cuộc muốn làm gì?” Cô hỏi, né tránh tầm mắt hắn, cho tới nay, ánh mắt hắn vẫn giống như thuốc phiện dễ dàng khiến cho cô trầm mê trong đó.