Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/934 lượt.
am kế.
Em là hoa hồng, mang những thứ thuộc về hoa hồng.
Anh muốn em, là Thích chỉ thuộc về riêng anh.
Anh sẽ không buông tay, vĩnh viễn sẽ không.
Đừng khóc, Thích, anh sẽ đau lòng.
Cô tin tưởng, ánh mắt trong suốt như vậy sẽ không bao giờ gạt người.
Nếu một phần hạnh phúc này cũng là giả, vậy còn có thứ gì là thật sự?
Hồi lâu, cô ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó từng bước một tiêu sái đến bên cạnh hắn, đúng vững trước mặt hắn.
Hắn chăm chú nhìn sâu vào cô, hô hấp có chút gấp gáp.
Mà cô, thủy chung là mặt không chút thay đổi.
Cùng một thành phố, cùng một bầu trời tuyết, hình ảnh trong trí nhớ từng hồi tái hiện, nhưng trải qua nhiều năm như vậy, những sự việc từng một thời nghĩ đến rốt cục đã hoàn toàn thay đổi.
“Tôi mặc kệ ông vì sao lại nói ra những lời đó, cũng không muốn biết ông rốt cuộc muốn nói cái gì”, cô chậm rãi mở miệng, thanh âm trầm tĩnh, “Tôi chỉ muốn nói, tôi sống rất tốt, xin ông đừng đến phá hoại hạnh phúc của tôi, chú Lý”.
Là hắn đã cho cô những ấm áp, nụ cười, cũng là hắn đã dạy cô sự đau lòng, tàn khốc.
Muốn nhẫn tâm sao? Cô cũng có thể.
Sau đó, cô xoay người không thèm ngoảnh lại, bông tuyết tàn sát bừa bãi, hung hăng quất vào mặt, mà cô chỉ nhìn về phía trước, càng chạy càng nhanh, càng chạy càng xa.
Rốt cục cũng khiến cô chịu rời đi
Ngày đó, hắn nhìn bóng dáng cô đi xa, tư thái quyết tuyệt rời bỏ như vậy, hắn thật lâu cũng không thể nhúc nhích, dường như đã trở thành một người tuyết vùi trong đống tuyết trắng.
Cô nói, cô sống tốt lắm.
Cô nói, xin ông đừng đến phá hoại hạnh phúc của tôi, chú Lý.
Giống như có thứ gì đó trong lòng dần dần bị xói mòn, máu toàn thân đều bị tắc nghẽn.
“Tôi —–” thanh âm của cô gái đình chỉ khi bắt gặp động tác của Lý Kiều, hắn đem đồng hồ trên cổ tay tháo xuống, trực tiếp dúi vào tay của cô gái kia.
“Cám ơn”. Hắn lạnh nhạt lên tiếng, không để ý tới hai người đang trợn mắt há mồm phía sau, cầm hộp đĩa DVD xoay người bước đến xe của mình.
——————————————–
absolute ice ban
“Sao lại đến trễ như vậy?”. Mới vừa bước vào, một cái ôm ấm áp đã phủ lên người cô, Tô cười dài nhìn cô, “Làm cho anh bị người ta vây đông kín mà chờ em, thật đúng là nhẫn tâm”.
Thích chôn trong lòng anh không nói lời nào, cũng không chịu ngẩng đầu, đem giọt lệ trong mắt áp vào quần áo anh —— ở thế giới đóng băng này, cái gì cũng lạnh lẽo, chỉ có cái ôm đang quấn chặt lấy cô này là vẫn ấm áp như vậy.
“Ngủ quên”. Cô bịa lấy cái cớ.
“Con mèo lười”, Tô nâng mặt cô lên, trong đôi mắt lam thẫm tràn đầy cưng chìu, “Không sao, anh không thèm so đo với em, ai bảo anh thích em như vậy”.
“Thật sao?” Thích nhẹ nhàng cười.
“Em nói xem”. Thanh âm Tô vẫn đạm nhẹ, nhưng trong giọng nói đã có một sự uy hiếp rõ ràng.
“Tô”, Thích không nhìn anh, cúi đầu làm như đang chuyên tâm trêu đùa ngón tay thon dài của anh, “Nếu anh lừa dối em, em sẽ hận anh đến chết”.
Giọng điệu của cô rất chậm, giống như lúc làm nũng bình thường, vậy nhưng, một khắc đó cô lại không dám nhìn tới ánh mắt của Tô.
Tin tưởng anh ấy —– ở trong lòng, cô đối với chính mình nói qua vô số lần, nhưng cuối cùng, vẫn bị những lời nói của Lý Kiều ảnh hưởng.
Bởi vì sự yếu đuối cùng cách trốn tránh của cô, cô đã không nhận ra rằng khi nghe được những lời nói đó, sắc mặt Tô khẽ biến.
——ca khúc này, mang tên Thích, tặng cho người tôi từng yêu nhất.
Lý Kiều vẻ mặt tối tăm nhìn chằm chằm vào cô gái mặc bộ trang phục màu trắng trước mắt, màn hình trong xe không rõ nét lắm, nhưng máy quay lại gần cô như vậy, gần đến nỗi hắn muốn phớt lờ đi giọt lệ trong mắt cô cũng khó, cô như vậy, hẳn là muốn mọi người cảm nhận được sự đau thương đi, đã có thể làm mọi người trên thế giới đau lòng, nhưng vẫn cố tình để đau đến tâm hắn.
Tiếng đàn dương cầm vang lên trong không gian chật hẹp, không khí sở hữu nơi đây, đều chảy xuôi theo giai điệu của những nốt nhạc, đeo bám dây dưa lấy hắn, giống như tình cảm mà cô đã từng một lòng dâng hiến, làm cho hắn ngạt thở muốn trốn chạy, cho đến khi không còn bị cuốn lấy, lại phát hiện bản thân đã vì thế mà hít thở không thông.
Nhắm mắt suy sụp ngã vào ghế dựa, hắn lần đầu tiên cảm thấy thất bại.
Đột nhiên bắt đầu hận cô.
Hận cô gái đã luôn đặt hắn vào tình thế khó xử.
Lúc trước không nên tiếp nhận cô, không nên tới gần cô, sẽ không phải phiền não, cũng không vô cớ sinh ra nhiều vướng bận như vậy.
Nhớ tới cái đầu nghiêng nhỏ nhắn của cô, ánh mắt xảo quyệt, nếu ông không bệnh tật và sạch sẽ như tôi đã nói, cũng có thể được chọn làm chồng của tôi.
Nhớ tới cô quật cường đứng ở nơi đó, lẳng lặng nói, người đó là của tôi.
Nếu cô biết, giây phút đó trong lòng hắn đã có một chấn động mạnh, có thể sẽ kinh ngạc hay không?
Rốt cục cũng khiến cô phải rời đi —— nhưng hắn bỗng nhiên bắt đầu sợ hãi, bắt đầu để tâm.
Đã từng nghĩ rằng tình cảm sẽ phai nhạt trong một quãng thời gian dài cô ở Mỹ, vậy mà khi cô mang theo một va li hành lý to, đứng trước cử