Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.
ông có thơ ấu, không có thiếu niên, không có thanh niên. Cô bẻ ngón tay nghiêm túc đếm, trong mắt có nụ cười giảo hoạt, chớp chớp mắt, Miêu Uyển cười cười nói: “Cho nên thời trung niên của anh giao cho em xử lý đi.”
Trần Mặc mỉm cười gật đầu, bộ dáng thật biết điều, Miêu Uyển thấy lòng mình xôn xao. Cô nghĩ rằng, không xong rồi, Mạt Mạt nói nữ nhân tối kỵ nhất là dụng tâm của thánh mẫu, nhưng vì sao lại không được? Miêu Uyển nghĩ mãi vẫn không thông. Cô vì sao cứ nhất định tin rằng Trần Mặc cần nhất là quan tâm, là người đáng thương nhất, là bảo bối của cô.
Đây thực là quỷ dị, lại làm cho cô cố chấp không thay đổi.
“Em mới vừa nói mấy lời kia, anh có nghĩ một chút, những cái khác còn có thể, nếu em không vui anh không dám cam đoan có thể dỗ được em vui vẻ.”
“Quan trọng anh có muốn dỗ hay không?” Miêu Uyển không hề cười, vẻ mặt dịu dàng mà nghiêm túc: “Anh muốn cho em cảm thấy anh rất quan trọng, anh lại không để cho em cảm thấy…”
Miêu Uyển có rất nhiều ưu điểm, nhưng chút ưu điểm này chưa bao giờ bao gồm sự kiên trì bền bỉ, cái gọi là kiên trì không ngừng, cố chấp, ánh mắt Miêu Uyển nhìn Trần Mặc cơ hồ có chút sợ hãi, nàng thấp giọng nghẹn ngào: “Anh cũng đừng đuổi em đi.”
“Anh sẽ không, em phải nhắc nhở anh.” Trần Mặc hôn lên môi Miêu Uyển, cánh môi bị hôn đến sưng đỏ ướt át mà trơn bóng, làm cho người ta xúc động say mê. Trần Mặc phát hiện ngón tay không theo ý của mình nữa, đã muốn hướng tới chỗ sâu thăm dò, hắn có chút xấu hổ buông Miêu Uyển ra, hai tay vòng đến ôm sau lưng cô cố định lại một chỗ.
“Uh.” Miêu Uyển cảm thấy thật hỗn loạn nhưng ý loạn tình mê đắm đuối nhìn Trần Mặc.
Máu ở trong mạch chảy thiêu đốt, một bộ phận tế nhị của thân thể nổi lên biến hoá, Trần Mặc cơ hồ luống cuống tay chân, đặt Miêu Uyển sang một bên, ấn bả vai cô một cách chật vật, giải thích rằng: đã không còn sớm nữa, em nên đi nghỉ đi, anh ngày mai sẽ tới tìm em…
Miêu Uyển nghe lời ngồi bất động, trong đầu lộn xộn nhìn Trần Mặc chạy trối chết, … thế này là thế nào?
Rạng sáng ngày thứ hai, Miêu Uyển từ trong mộng tỉnh lại, cô nhìn ánh sáng xuyên qua kẻ hở của rèm cửa khiến cơn buồn ngủ biến mất, trong đầu không tự chủ nhớ lại chuyện hôm qua, cô vốn là muốn xem lại mình có chút gì sai lầm hay không, tuy hiện tại không còn mong đợi gì nữa, nhưng kiềm chế một chút, hy vọng còn có thể làm được.
Bỗng nhiên, khuôn mặt tròn tròn giống quả táo của Miêu Uyển đỏ ửng, đỏ tới tận mang tai, đem mặt chôn ở trong chăn, cười đến nghiêng ngả.
Mạt Mạt và Mễ Lục gần đây đang suy tính việc kết hôn, chuyện này là kích thích lớn đối với Miêu Uyển, từ nhỏ cô đã mong đợi chuyện kết hôn, được mặc váy cưới xinh đẹp chụp hình, cùng với ông xã sủng ái của mình trường trường địa cửu sống qua ngày. Miêu Uyển lấy cớ này nói với Trần Mặc nhiều lần, Trần Mặc không một lần hiểu được ám hiệu phía sau của Miêu đại nhân, cuối cùng còn lý giải là Mạt Mạt kết hôn thì hắn phải tặng quà, còn nghiêm túc nói cho Miêu Uyển toàn quyền phụ trách việc chọn lựa quà tặng, dù sao cũng do hắn chi trả.
Miêu Uyển có kích động khóc không ra nước mắt, nghĩ thầm giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, con chó chết tuy đã sửa đổi, nhưng rốt cuộc cũng vẫn còn tính chó. Nhưng dù trái tim rơi lệ cỡ nào, cô cũng không thể nói rõ hơn được nữa, kết hôn là chuyện lớn cả đời, không thể để cho cô mở lời trước. Đã không có địa vị, lại chủ động cầu hôn, không phải là đã thua cả đời. Nội tâm của Miêu đồng học kiên định mà nhỏ máu.
Cuối thu, đại đội đặc công và cảnh sát võ trang theo quy củ cũ có một trận tranh tài kịch liệt, một năm rưỡi qua trong đội giải ngũ không ít cao thủ, trong thời kỳ giáp hạt, việc chỉnh đốn cũng có chút vất vả. Ai làm lính cũng đều muốn thắng, Trần Mặc dù gì cũng là một quân nhân, ngoài mặt nhìn như không có gì, thực chất ở trong lòng đã phát hoả, mỗi buổi tối đều giữ người ở lại để tiếp tục tập luyện. Có mấy ngày lo luyện tập quên mất cả thời gian, Miêu Uyển gọi điện thoại đến nghiêm túc nói: “đồng chí Trần Mặc, không thể không chỉ ra biểu hiện gần đây của anh thật sự rất nguy hiểm.”
Trần Mặc cầm điện thoại cười nhẹ xin tội, mặt mấy binh sĩ trẻ tuổi bên cạnh lộ vẻ mập mờ, lén lén lút lút tiếp cận nhằm nghe lén, Trần Mặc dùng chân khều lên một dụng cụ bảo vệ đá lên không, đám binh sĩ sợ hãi cao giọng kêu cứu: “Chị dâu, cứu mạng!”
Miêu Uyển sợ hết hồn, hỏi anh đang làm gì thế? Trần Mặc nói anh đang dạy người ta cách đánh nhau, em có đến xem một chút không? Anh trả tiền vé xe cho em. Miêu Uyển nhất thời thấy động lòng, đồng chí Nguyên Kiệt đang ở bên cạnh nghe lén liền lập tức kêu gào, cậu ta nói chị dâu bọn em đói lắm rồi. Trần Mặc cười như không cười cho Nguyên Kiệt một ánh mắt cảnh cáo, đồng chí Nguyên Kiệt sớm thức thời lập tức ngẩng đầu nhìn trời nói, aiz cũng đã không còn sớm, em đi gọi mọi người đi ăn khuya thôi.
Vài ngày sau trận đấu chính thức bắt đầu, Vương Triều Dương từ Nguyên Kiệt biết được tin tức sân vận động có một nửa công khai, hỏi cô muốn c