Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342168

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.

ng bước!”
Diệp Dạ Tâm dừng bước, xoay người nhìn người mới lên tiếng, cười nói: “Hóa ra là Hứa huynh, có chuyện gì vội vàng như thế?”
Vị công tử trẻ tuổi liên tục thở gấp, gấp đến độ dậm chân: “Diệp huynh biết mà, chuyện hôm nay, tiểu đệ nên làm thế nào cho phải đây? Gia phụ làm chủ, ta… Diệp huynh có thể nghĩ biện pháp giúp ta không?”
Diệp Dạ Tâm lắc đầu nói: “Lệnh của cha mẹ, sao dám bất tuân?”
Công tử trẻ tuổi lại nói: “Nhưng là… Nhưng là nàng… luôn trách ta… aizzz, chẳng lẽ lại hại cả đời nàng?”
Diệp Dạ Tâm thở dài, nâng chiết phiến vỗ vỗ vai hắn nói: “Hứa huynh sợ hại cả đời nàng lại không nghĩ tới một khi xảy ra chuyện, không chỉ có nàng bị hại, mà bản thân huynh cũng không thể nào tránh được hệ lụy.”
Công tử trẻ tuổi ngây người.
Diệp Dạ Tâm lại nói: “Lệnh tôn vô cùng nghiêm khắc, nếu người biết chuyện nhất định sẽ trục xuất huynh ra khỏi phủ, người khác có thể sẽ không chê cười huynh sao? Nếu truyền ra ngoài, thanh danh của huynh cũng sẽ bị hủy, huynh nghĩ kỹ lại đi.”
Hứa công tử cúi đầu, trầm tư một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Nhưng việc này phải giải quyết như thế nào cho phải? Diệp huynh nhất định phải cứu ta.”
Diệp Dạ Tâm lại nói: “Chuyền này cũng không có gì khó, đại trương phụ nắm được thì phải buông được, cần gì cố chấp một nữ nhân, huynh chỉ cần nghe theo lời gia phụ, đoạn tuyệt quan hệ với nàng ấy, nàng ở nhà thủ tiết, chỉ cần nàng không ra ngoài thì cũng sẽ không có ai hoài nghi cả.”
Hứa công tử ngẩn người, liên tục lắc đầu nói: “Nhưng… nhưng nàng đã…” Hắn thật sự lúng túng, rất lâu sau đó mới thấp giọng nói nhỏ hai câu, gương mặt tuấn tú đỏ bừng: “Để Diệp huynh chê cười rồi, là tiểu đệ làm chuyện hoang đường, chuyện này sớm muộn cũng bị phát hiện, ta thì không sao, nhưng nàng… nàng làm sao ngẩng mặt nhìn người đời, chỉ mới nghĩ đến đó, ta liền giận mình chết đi được.”
Diệp Dạ Tâm kinh ngạc: “Chuyện của Hứa huynh thật sự không ổn, vậy phải làm thế nào mới phải?”
Hôm trước bị đuổi giết nên không có tâm tư quan sát cảnh vật chung quanh, hôm nay đi cùng Ôn Hải tới đây, Bạch Tiểu Bích nhận thấy cảnh vật có chút bất đồng, vùng cỏ dại này nhiều đá tảng, ít người lui tới, ngay cả tiều phu đốn củi cũng rất ít, thợ săn cũng không có mấy người, cửa động cao chưa tới một trượng, cỏ cây mọc um tùm, rất khó phát hiện.
Trầm Thanh cười nói: “Tiểu đệ có chỉ sai chỗ?”
Trần Kỳ chắp tay nói: “Đã nghe nói phong thủy tiên sinh có bản lĩnh tầm long nhận huyệt, hôm nay tận mắt chứng kiến, Trầm huynh đệ quả nhiên không hổ là môn hạ Thiên sư, tiểu đệ kính phục.”
Trầm Thanh xoay người nhìn Ôn Hải: “Ôn đại ca, mời!”
Ôn Hải cũng không từ chối, dẫn đầu đi vào trong động. Bạch Tiểu Bích đánh giá cảnh vật bốn phía, có chút lơ đãng đi theo đoàn người, trong lúc vô ý vấp phải một hòn đá, cả người lảo đảo, Trần Kỳ thấy vậy lập tức vươn tay ra đỡ, lại cảm thấy không hợp lễ lắm nên vội vàng thu ray lại, nhắc nhở nàng: “Bạch cô nương cẩn thận!”
Trầm Thanh nhìn nàng cười nói: “Bạch cô nương thất thần cái gì a?”
Thấy Ôn Hải cũng quay đầu nhìn mình, Bạch Tiểu Bích càng thêm lúng túng, vội vàng hướng Trần Kỳ nói: “Đa tạ!”
Bên trong động cũng coi là rộng rãi, chỉ là thiếu ánh sáng nên có chút âm u, gió từ bên trong thổi ra mang theo hương vị ấm áp, thật khác xa so với cảm giác lạnh lẽo đêm hôm trước. Bạch Tiểu Bích vốn có chút kinh ngạc cùng nghi ngờ, nhưng đợi đến lúc nàng nhìn thấy viên trân châu nhỏ xíu trên mặt đất kia thì nghi ngờ lập tức được xác nhận, bàn tay lặng lẽ sờ cây trâm ngọc trên đầu.
Quả nhiên… viên trân châu gắn trên đó đã không còn nữa, hẳn là đêm đó đã rơi ở đây.
Nghĩ đến tư thế đáng xấu hổ của nàng và hắn đêm hôm đó, Bạch Tiểu Bích càng thêm thẹn, lại sợ bị Ôn Hải phát hiện ra, vội vàng đi tới, dùng chân ấn viên trân châu chìm vào trong cát.
Bàn tay bất ngờ bị người cầm lấy, Bạch Tiểu Bích cả kinh.
Ôn Hải cũng không nhìn nàng, chẳng qua thản nhiên nói một câu: “Đi thôi!”
Bạch Tiểu Bích không biết hắn có phát hiện động tác vừa rồi của nàng hay không, cố gắng trấn tĩnh lại, im lặng đi theo hắn vào trong động.
Đường bên trong vừa nhỏ vừa cong, cũng may là không có mấy lối rẽ, Trầm Thanh cầm đuốc dẫn đường, đoàn người mới đi được mấy trăm bước, phía trước liền xuất hiện một khoảng rộng. Bạch Tiểu Bích kinh ngạc phát hiện, nơi này cũng không tối đen như nàng tưởng, một bên thạch động có một khe hở dài, trong thật giống như cửa sổ, ánh sáng mặt trời theo đó chiếu vào, cảnh vật xung quanh được ánh sáng bao phủ.
Khoảng rộng có phạm vi khoảng chục trượng, hình dạng giống như một chiếc bình, không khí ấm áp, mặt đất là một tảng đá lớn không dính chút bùn đất nào cả, kỳ lạ nhất là, chính giữa khoảng rộng có một cái hồ nhỏ hình tròn, ánh sáng theo khe hẹp trên thạch đống chiếu lên mặt nước lóng lánh, nhìn xa trông như một viên trân châu khổng lồ.
Trầm Thanh không kìm được khen ngợi: “Khá cho trai ngọc sinh châu!”
Bạch Tiểu Bích thầm nghĩ, trai ngọc sinh châu, chẳng lẽ nơi này chính là lòng trai? Địa đạo nhỏ hẹp kia không phải là khe hở giữ