Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2196 lượt.
ồng mà ngẩn người.
Mặt gương sáng bóng chứng tỏ rất được chủ nhân yêu thích.
Người như gương sáng, tâm sáng như gương, có lẽ hắn là người duy nhất đến gần nàng mà không có bất cứ mục đích nào khác cả.
“Thế nào, ta đã nói tam đệ là đứa con có hiếu, lão gia tử làm chủ, đệ ấy làm sao dám cãi lại.” Sau lưng vang lên tiếng Trần Thụy, “Một cái gương thì có là gì đâu.”
Bạch Tiểu Bích bát giác cảm thấy lúng túng, vội úp mặt gương đồng xuống bàn, nhìn hắn nói: “Nhị công tử nói đùa!”
Trần Thụy vẫn đứng ngoài cửa: “Ta không nói đùa, ngươi không gả cho đệ ấy là chuyện tốt, ta đặc biệt tới chúc mừng.”
Biết hắn cuồng vọng, Bạch Tiểu Bích cũng không phản bác, đột nhiên nói: “Nhị công tử nói rất đúng, gả cho tam công tử còn không bằng gả cho nhị công tử đâu.”
Trần Thụy có chút ngoài ý muốn, nhìn nàng một lúc lâu rồi phá lên cười nói: “Đáng tiếc, đáng tiếc là đã quá muộn!”
Bạch Tiểu Bích nhìn hắn nói: “Là tam công tử có người trong lòng nên không chứa nổi người khác nữa.”
“Năm đó ta mất ba năm để đưa sản nghiệp ra ngoài, nhưng nàng thà chết cũng không dám đi theo ta,” Trần Thụy cúi đầu phủi tay áo, cười lạnh nói: “Khá cho tiểu cô nương thích thủ lễ, tuổi còn nhỏ mà đã dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy, để tam đệ biết được, nhất định sẽ cảm thấy may mắn vì đã không thú ngươi vào cửa.”
Bạch Tiểu Bích cắn cắn môi, giọng nói ngày càng nhỏ nhưng lại mang theo chút giảo hoạt: “Sẽ không đâu, lời của nhị công tử có mấy người tin a?”
Trần Thụy cười nói: “Nếu ta chưa lấy vợ, liều cái mạng này cũng nhất định phải lấy ngươi.”
Chẳng biết tại sao, Bạch Tiểu Bích nghe những lời này của hắn lại không cảm thấy có chút nào khinh bạc mà ngược lại còn cảm thấy rất tự nhiên, nhịn không được đỏ mặt nói: “Nếu có gặp nhị công tử sớm hơn, ta chưa chắc đã gả cho công tử. Ngày đó đến cửa lớn ta còn không dám đi ra, nào dám nói những lời như vậy, lại càng không dám làm trái ý phụ thân.”
Trần Thụy nhìn nàng nói: “Biểu ca của ngươi cùng với Trầm tiểu tử kia đưa ra một đề nghị rất hay, hôm nay tam đệ rời đi, lão gia tử nhất định sẽ đổ hết mọi việc lên đầu ta, nhất định sẽ bắt ta dẫn người đi bảo vệ mộ phần tổ tiên.”
Bạch Tiểu Bích cười nói: “Nếu lệnh tôn đã nói vậy, nhị công tử cũng nên dụng tâm một chút, ít nhất cũng sẽ giữ được vinh quang cho gia tộc.”
Trần Thụy phá lên cười nói: “Họ Trầm kia nói khí số đã tận, miễn cưỡng sẽ có tác dụng sao? Ngươi nhìn nhà này giàu sang, nhưng làm phản cũng không được tự do tự tại như các ngươi, trong nhà này ai chẳng mang tâm sự, còn giữ lại để làm gì.”
Bạch Tiểu Bích trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng nói: “Nhị công tử đang mang trên mình trọng trách thì không nên có ý niệm khác, người cũng nên nhớ tới tam công tử cùng nhị tiểu thư, nhiều khi chúng ta không thể sống chỉ vì bản thân mình.”
“Tiểu nha đầu cũng có mắt nhìn đời đó chứ!” Trần Thụy nói rồi xoay người rời đi.
Lần kế tiếp Bạch Tiểu Bích gặp lại Diệp Dạ Tâm đã là chuyện của nửa tháng sau, hắn đứng ở đầu phố, hiển nhiên là cố ý đợi nàng, đôi mắt đẹp hiện lên ý cười ấm áp như ánh mặt trời.
Bạch Tiểu Bích nhìn hắn nói: “Ngoại trừ người của Trần gia, những ngày gần đâu ta chưa từng thấy người nào khác ra vào phủ.”
Diệp Dạ Tâm lắc đầu nói: “Ta tìm ngươi đâu phải vì những chuyện này, tiểu nha đầu còn hoài nghi ta?”
Bạch Tiểu Bích lắc đầu nói: “Diệp công tử đa nghi rồi, ta tin tưởng công tử!”
“Vậy vì sao lại xa lạ như vậy,” Diệp Dạ Tâm kéo nàng tới trước mặt nói: “Lúc nào cũng vô duyên vô cớ tức giận, lại cũng không nói rõ nguyên nhân, muốn ta đoán sao? Muốn giận thì đi chọc người khác, sao phải tự làm khổ mình như vậy, tiểu nha đầu!”
Đã xác định là phải cách xa hắn một chút, nhưng cứ nhìn vào đôi mắt đen đầy ôn nhu kia, thấy hắn nhân nhượng, cố gắng chọc mình cười, Bạch Tiểu Bích làm thế nào cũng không cứng rắn được, nội tâm không khỏi thương thay cho thân mình, cúi đầu né tránh ánh mắt hắn nói: “Ta không có tức giận, ta chỉ sợ sư phụ…”
Diệp Dạ Tâm buông nàng ra: “Thôi, bất luận ta đối đãi với ngươi như thế nào cũng không bằng được sư phụ ngươi, hôm nay ta phải lên đường rồi.”
Bạch Tiểu Bích lập tức ngẩng đầu nhìn hắn.
“Mặc dù tiểu nha đầu giận ta nhưng ta đại nhân đại lượng không so đo với tiểu nha đầu ngươi,” hắn cầm chiết phiến gõ gõ trên trán nàng, cười nói: “Chẳng qua là đi trước một bước thôi mà, qua ít ngày nữa ta sẽ tới tìm ngươi, bất luận phát sinh chuyện gì, ta sẽ luôn đối đãi với ngươi như muội muội của mình.”
Bạch Tiểu Bích nhìn theo bóng lưng hắn, đột nhiên phát hiện bản thân vô cùng buồn bực.
“Chỉ coi là muội muội, nhưng lại hại tiểu nha đầu mắc bệnh tương tư.”
Nghe thấy tiếng người đến, Bạch Tiểu Bích càng thêm ảo não, xoay người nói: “Nhị công tử nói gì vậy!”
Trần Thụy đi tới bên cạnh nàng, nhìn theo phương hướng Diệp Dạ Tâm rời đi nói: “Ta thấy hắn không phải người đơn giản, ngươi làm sao quen biết hắn?”
Kinh nghiệm nhìn người của Bạch Tiểu Bích quả thật còn rất kém, nhịn không được thấp giọng hỏi: “Theo ý công tử, vì sao hắn không đơn giản?”