Tác giả: Quý Khả Sắc
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 134862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/862 lượt.
dùng hết khí lực của toàn thân, Xuân Lan cuối cùng cũng nói được một câu.
“Ta rơi lệ?” Nàng nhẹ nhàng nhíu mày, bất giác đặt tay xoa mặt, cảm thấy đúng là có gì đó ướt át.
Nàng khóc?
Nàng nhìn lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng lau qua mặt, hứng lấy vài giọt nước mắt trong suốt lên lòng bàn tay.
Cái dịch nước trong suốt này là —— nước mắt?
Vì sao nàng lại khóc? Nàng chưa từng rơi lệ, không nhớ rõ chính mình đã từng rơi lệ.
“Công chúa!” Tiếng Xuân Lan gọi đầy đau buồn, đôi mắt sáng rực rỡ, dường như cũng rơi nước mắt, nàng nhìn Lý Băng, vừa thương xót lại vừa đau xót, “Người cuối cùng làm sao vậy? Vì sao khóc? Cuối cùng. . .” Nàng bỗng nghẹn ngào, “Bị cái gì ủy khuất?”
Bị cái gì ủy khuất?
Lý Băng nhìn khuôn mặt bị kích động đầy quan tâm của Xuân Lan, nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta không bị cái gì ủy khuất a.”
“Nếu như không có, vậy người vì sao. . . Nói cho Xuân Lan, là chúng ta làm cho người không hài lòng sao?”
“Đừng suy nghĩ như thế, các ngươi không có làm ta không vui.”
“Vậy vì sao? Công chúa, là vì sao?” Xuân lan vẫn kích động như cũ, “Là ai? Nói cho ta biết là ai?”
“Không có ai cả, không có ai.” Lý Băng lắc đầu, hơi cuồng loạn, “Đừng hỏi, đừng hỏi. . .” Giọng nói của nàng hơi cao lên, mới tính toán trong đầu phải trả lời tỳ nữ bên cạnh thế nào, liền nghe thấy được một tiếng quát nghiêm vang lên điếc tai.
“Người đâu, mau tới đây a!” Âm thanh cuồng liệt hô, “Công chúa. . . Công chúa thổ huyết rồi —— “
Không hiểu tại sao, công việc thường ngày có chút nhàm chán, thư phòng nhiều ngày nay mặc dù vẫn rất sáng sủa nhưng lại vẫn có vẻ âm u chật hẹp, ngoài trừ công việc xã giao bên ngoài thì cả ngày đều ở trong thư phòng xem công văn, đọc sách, viết chữ khiến Tô Bỉnh Tu cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Vừa mới tiếp nhận được chức quản lý Trung Thư Tỉnh,không biết là do danh hàm tiến sĩ có tài văn chương hay là do thân phận đặc biệt Phò mã?
Hắn trở thành Trung Thư Lệnh trước mặt những người khác, sau đó, công vệc rất bận bịu.
Nhưng cho dù công việc có bận đến mấy, cho dù có rất nhiều tiệc xã giao, thì đúng giờ hắn vẫn trở về Trạng Nguyên phủ, vẫn vắng vẻ một người.
Thời gian trôi qua như thế, ở tại thư phòng đọc sách viết chữ lẽ ra là niềm vui lớn nhất của hắn, nhưng hắn trong lòng buồn bực nóng nảy, khó mà có được yên tĩnh.
“Dùng cái gì giải ưu? Chỉ có Đỗ Khang.”
Hắn trừng mắt nhìn hai câu cuối cùng, tuấn mi bỗng dưng chau lại.
“Mang rượu tới cho ta!” Hắn ra lệnh cho Thư đồng bên cạnh, từ đầu đến giờ không nói gì.
Thư đồng lĩnh mệnh đi, khi đã được nửa ly trà, liền nghe tiếng bước chân bước tới, Tô Bỉnh Tu vươn tay trái, “Rượu.”
Hắn một câu đơn giản, cái đó quả nhiên là ly rượu hảo hạng tốt nhất, hắn ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
“Được! Quả nhiên là, “Dùng cái gì giải ưu? Chỉ có Đỗ Khang.” ” hắn hùng hồn nói, tiện tay vung ly rượu, vừa cầm bút viết nhanh.
“Xanh tử linh, lo lắng lòng ta. Nhưng vi quân cố, trầm ngâm đến nay.”
Nhưng vi quân cố, trầm ngâm đến nay. . .
Hắn nhìn chằm chằm vào chữ vừa viết, chữ viết còn chưa khô mực, bỗng sửng sốt.
Lúc đầu Tào Tháo vì mong muốn chọn được hiền tài của thiên hạ mà do dự, lại lấy Đỗ Khang giải sầu, vậy hắn hôm nay do dự vì ai? Vì sao phải dùng Đô Khang giải sầu?
Chẳng lẽ là để. . .
Hắn phút chốc rùng mình, ném bút, không còn muốn.
“Cho … ta rượu nữa.” Hắn ra lệnh, ngữ âm bất giác bị mất mấy tiếng.
“Biểu ca hôm nay thật hào hứng a.”
Một tiếng nói đầy tiếu ý vang lên, Tô Bỉnh Tu cả kinh, bỗng dưng quay đầu lại.
“Là ngươi.” Hắn hơi kinh ngạc, hoá ra thư đồng đứng im lặng một chỗ kia vốn là bóng hình xinh đẹp của biểu muội yêu kiều, nàng còn bưng khay, sắp xếp rượu lên bàn .
Từ lúc khỏi phong hàn, nàng lại bỗng thường xuyên đến thư phòng nhìn hắn, cùng hắn nói chuyện phiếm giải buồn.
“Biểu ca không nghĩ tới là ta sao?” Bạch Điệp nhìn hắn, đôi mắt sáng rực rỡ, “Ta coi ngươi múa bút vô đôn, vừa uống rượu vừa quẳng ly rượu, thật sự là rất cao hứng a.” Nàng dừng một chút, khóe miệng chợt nở nụ cười quyến rũ, “Không ngờ tới biểu ca luôn luôn tao nhã cũng có mặt điên cuồng kích động như vậy, Tiểu Điệp còn chưa từng nhìn thấy qua.”
Con ngươi của nàng đầy vẻ nhiệt liệt hâm mộ không chút e dè sợ hãi Tô Bỉnh Tu, hắn lắc đầu.
Khóe miệng bỗng nhếch lên kéo theo một tia cười khổ.
“Được, Tiểu Điệp, ngươi cũng đừng đùa cợt biểu ca bữa.”
“Hâm mộ chứ không phải đùa cợt nha.” Bạch Điệp lắc đầu, dịu dàng đến gần, một mặt đặt khay rượu xuống bàn, một mặt ngửa đầu nhìn hắn mỉm cười nũng nịu, “Người ta là thực tâm ca ngợi mà.”
Hắn bỗng dừng lại, không muốn tiếp xúc con ngươi đen có thâm ý của nàng, một mặt chuẩn bị vuốt lại mặt giấy.
“Mấy cái này để Tiểu Điệp làm là được.” Bạch Điệp ôn nhu nói, đôi tay thon dài đè lên bàn tay to lớn bận bịu của hắn.
Hắn kinh ngạc, tròn mắt nhìn đôi bàn tay mềm mại đó chủ động kề sát hắn.
“Biểu ca cứ việc uống rượu của ngươi.” Giọng nói của nàng khéo léo thấp xuống, đôi mắt sáng rực nhì