Tác giả: Quý Khả Sắc
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 134860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/860 lượt.
n hắn, hai tay vẫn như cũ không hề có ý rời đi.
Hắn bất giác nhíu mày, chủ động rút hai tay, khom lưng cầm ly rượu ban nãy suýt rơi xuống, cầm bình rót lấy một chén.
Tô Bỉnh Tu uống một hơi cạn sạch.
Chính mình vừa bỏ qua ý niệm do dự mê loạn không được hoan nghênh ban nãy, thì lại tiếp xúc với ánh mắt kỳ lạ của Bạch Điệp.
Nhưng vừa mới đổi tay, lại trực tiếp đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của Bạch Điệp, hắn không khỏi nheo mắt.
“Biểu ca, Tiểu Điệp có chuyện muốn hỏi ngươi.”
“Nói cái gì? Ngươi hỏi đi.”
“Ngày ấy ngươi nói với công chúa rằng thích ta. . .” Nàng dừng lại, phảng phất e thẹn.
Hai gò má đỏ ửng, “Có đúng như vậy hay không?”
Hắn do dự một hồi, cẩn thận trả lời: “Ngươi biết là biểu ca luôn luôn thương ngươi.”
Đôi môi đỏ mỏng của nàng vểnh lên, hiển là vẻ không hài lòng với câu trả lời của hắn, “Yếu thương không nhất định là thích.”
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, “Nếu không thích, thì sao lại yêu thương một người?”
“Thực sự?” Đôi mắt nàng sáng ngời, đến gần hắn, hé ra dung nhan xinh đẹp, “Không gạt ta?”
“Ân.”
“Thật tốt quá.” Bạch Điệp cười rạng rỡ, “Thật tốt quá.” Nàng chăm chú nhìn hắn, được một lát, con ngươi đầy vẻ kính trọng bỗng dưng đầy ái tình mịt mù.”Biểu ca.”
Nàng cúi đầu gọi, giương tay lên đặt tại cổ của hắn.
“Tiểu Điệp” hắn nhíu mày, cố gắng giật tay nàng lại, nhưng lại càng không thả ra, “Đừng như vậy.”
“Ta thích ngươi, biểu ca, ta thích ngươi.” Nàng nhẹ giọng nói, giọng nói xấu hổ sợ hãi nhưng lại vô cùng kiên định.
“Ta biết.”
“Ngươi muốn ta đi.”
“Cái gì?” Tô Bỉnh Tu ngạc nhiên, “Ngươi hiểu rõ mình vừa nói cái gì không?”
“Đáng ghét, người ta đương nhiên hiểu rõ.” Bạch Điệp liếc nhìn hắn, mí mắt nhắm lại đầy xấu hổ, đầu cũng khéo léo dựa vào ngực hắn, “Ta rất nghiêm túc.” Tha cúi đầu, tiếng nói hơi khàn khàn.
“Không, ngươi không rõ chính mình đang làm cái gì.” Tô Bỉnh Tu vẫn hoảng sợ như cũ, hắn lắc đầu, cố gắng đẩy nàng ra xa, ánh mắt nhìn nàng an ủi cùng khuyên giải.
“Ngươi hiện tại đầu óc không rõ lắm, trở về phòng nghỉ ngơi đi.”
“Ta không muốn!” Nàng cao giọng phản bác, kịch liệt lắc đầu, dường như không thể tin được là hắn lại cự tuyệt, “Đầu óc ta rất rõ ràng, ta biết chính mình đang làm cái gì.”
“Tiểu Điệp —— “
“Ta biết chính mình đang làm cái gì.” Nàng kích động lặp lại, “Ta biết ngươi thích ta, biểu ca, ta cũng thích ngươi.”
“Thế nhưng —— “
“Nếu như chúng ta đều thích nhau, vì sao lại không thể ở cùng một chỗ?” Nàng cắt ngang hắn, vội vã tới gần hắn, đôi tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo của hắn, hai gò má đỏ bừng không gì sánh được, “Ta và biểu ca ở cùng một chỗ, ta muốn. . .” Nàng do dự, không đủ dũng khí nói ra toàn bộ lời lớn mật, nhưng đã nói một câu khiến Tô Bỉnh Tu hết hồn.
“Tiểu Điệp, đừng nói nữa.”
“Không, ta muốn nói, ta muốn nói.” Bạch Điệp bướng bỉnh, hai tròng mắt đầy thâm tình chân thành, “Tiểu Điệp. . . Tiểu Điệp phải là của ngươi. . .” Giọng nói của nàng rất nhỏ, không thể phân biệt được.
Nhưng hắn đương nhiên là nghe rõ.”Đừng nói bậy —— “
“Ta không phải nói bậy, ta thực sự nghiêm tục!” Bạch Điệp lần thứ hai cắt ngang hắn, “Lẽ nào biểu ca không muốn ta?” Nàng nhìn hắn, đôi mắt xuất hiện nước mắt.
“Ta không phải ý tứ này, nhưng. . .”
“Ta biết ngươi muốn ta.” Tha bỗng tiến sát vào trong lòng hắn, dính sát trong ngực của hắn.
Tô Bỉnh Tu chỉ có thể thở dài.
Hắn quả thực thích biểu muội này, cũng từng nghĩ tới muốn kết hôn với nàng, nhưng chưa từng nghĩ về tình dục.
Huống chi, hai người bọn họ hiện tại căn bản chưa thành thân, hắn lại có thể nào không màng tới lễ giáo làm bẩn vẻ thuần khiết của nàng?
“Tiểu Điệp.” Hắn nhẹ kêu một tiếng, cúi đầu định thuyết phục nàng, nhưng không ngờ tới đôi môi đỏ mọng ấm áp của nàng đã áp sát trên mặt hắn.
Hắn hơi sửng sốt, vốn tưởng rằng đây là suy nghĩ ngoài ý muốn, nhưng khi đôi môi đỏ mọng nóng bỏng đó , hắn bắt đầu hiểu rõ rằng biểu muội thực sự rất nghiêm túc.
Hắn vô cùng kinh ngạc, vô ý thức vội vã đẩy Bạch Điệp, lui ra cách xa nàng mấy bước.
Nhưng mà đôi mắt đẹp đầy ái tình vẫn như cũ trói chặt hắn, môi đỏ mọng thâm thuý, giống như khao khát cầu xin hắn hôn.
Hắn trừng mắt nhìn nàng.
Vậy đến cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra?
Hắn không cách nào đồng ý, toàn thân bỗng dưng rời khỏi thư phòng, mạnh mẽ điên cuồng.
※ ※ ※
Đến khi Bỉnh Tu cuối cùng cũng đã hoàn hồn, hắn phát hiện chính mình đang đứng dưới một cây cầu đá hình vòm.
Chỉ cần đi qua cái cầu, tiếp đến chính là sân của Lý Băng.
Hắn ở chỗ này làm cái gì? Thế nào lại đi tới nơi đây?
Suy nghĩ trong đầu cứ như thế di chuyển qua lại, hắn lại kinh giác thấy hai chân của mình đã bước lên cây cầu đá, từng bước từng bước đi tới, giống như là chính suy nghĩ của mình.
Làm cái gì a?
Hắn nhăn mặt nhíu mày, một mặt dưới đáy lòng ra lệnh quay đầu lạ, nhưng hai chân nhưng vẫn như cũ không nghe lời, chỉ chốc lát sau, hắn đã đến đầu cầu bên kia, đi qua lùm cây thấp giống như bức tường xanh, liền nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp.
Hắn nhớ kỹ đó là một tỳ