Tác giả: Quý Khả Sắc
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 134865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/865 lượt.
Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Hắn thật sự nghĩ không ra…
“Biểu ca, vì sao lại vội vội vàng vàng như vậy?” Giọng nữ khàn khàn kêu nhịp bước vội vội vàng vàng của hắn.
Tô Bỉnh Tu xoay người, nhẹ nhàng gọi tên biểu muội gần đây có chút xa lánh.”Tiểu Điệp.”
Thân thể Bạch Điệp run lại, đôi mắt đẹp có chút có ít nhiều u oán nhìn hắn, “Biểu ca thì ra là vẫn chưa quên ta.”
“Làm sao lại có thể không nhớ chứ?” Hắn cười khổ.
“Thế nào sẽ không đây?” Khoé miệng non mềm nở một nụ cười trào phùng, “Gần đây biểu ca rất bận, không phải là công việc của triều đình, mà là tham gia các bữa tiệc, nếu ở trong phủ cũng chỉ là ở chỗ của công chúa, vậy có còn nhớ là còn có một biểu muội như ta?”
“Đừng nói như vậy, Tiểu Điệp, là biểu ca sao nhãng ngươi.” Tô Bỉnh Tu cúi đầu nói.
Thật sự cảm thấy rất ân hận.
Quả thực gần đây toàn bộ suy nghĩ của hắn đều làm việc cho triều đình, còn lại thì đều ở trên người Băng nhi, đúng là rất ít khi nhớ tới Tiểu Điêp, cũng thật lâu không muốn nhìn thấy nàng, cũng khó trách nàng lại cho rằng hắn lạnh nhạt với nàng.
“Hừ.” Đối với lời xin lỗi của hắn, Bạch Điệp chỉ bĩu môi khinh thường.
Tô Bỉnh Tu nhẹ nhàng thở dài, con mắt bình tĩnh quan sát biểu muội hồi lâu, bỗng dưng lại yêu thương, “Tiểu Điệp, ngươi gầy đi.”
Nàng không trả lời, lạnh lùng quay đầu đi chỗ khác.
Hắn càng cảm thấy có lỗi, “Gần đây thân thể có chỗ nào khó chịu sao? Thế nào lại không cho người nói với biểu ca một tiếng?”
“Là trong lòng khó chịu.” Bạch Điệp lạnh lùng đáp lại, “Hơn nữa phái người đến nói cho ngươi thì sao? Ngươi còn có dư thừa chút lòng dạ nào quan tâm tới biểu muội ta sao?”
“Không giống thế, ngươi biết là biểu ca không phải là có ý định —— “
“Đúng vậy, ngươi cũng không phải là có ý định, chỉ là không quan tâm” nàng đau khổ bắt bẻ hắn, “Trong lòng ngươi hiện tại đều đặt trên người công chúa kia, vẫn còn nhớ ta sao?”
Tô Bỉnh Tu lặng lẽ.
Thấy hắn lặng lẽ không nói gì, Bạch Điệp lại càng thêm thức giận điên cuồng, “Biểu ca! Ngươi vì sao không nói lời nào?”
Đối với những lời tức giận của nàng, hắn chỉ là nhẹ nhàng nhướng mày.
“Ngươi là… Là thật sự yêu Thiên Tinh công chúa kia sao?” Nàng hỏi hắn.
Giọng nói dần dần giương cao, ống tay áo che đậy hai cánh tay đang nắm chặt, “Ngươi yêu nàng, cho nên không hề yêu ta sao?”
“Đó là không giống như vậy, Tiểu Điệp.”
“Không giống với chỗ nào?”
Hắn chần chờ một lát, cuối cùng quyết định thổ lộ tiếng lòng, “Cảm giác của ta đối với ngươi không giống với cảm giác của ta đối với Băng nhi.”
Bạch điệp sắc mặt trắng bệch, “Có ý gì?”
Tô Bỉnh Tu nhìn nàng hồi lâu, bỗng dưng tiến lên, cầm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng, “Tiểu Điệp, ngươi biết từ khi người vào Tô gia, biểu ca liền thề tốt xấu đều cùng ngươi, chiếu cố ngươi, tuyệt không để ngươi bị bắt nạt uỷ khuất.”
“Ta biết.” Bạch Điệp hô hấp run lên, giọng nói yếu đuối.
“Ngươi đối với ta mà nói, giống như một biểu muội đáng yêu nhất, ta một chút cũng không nỡ để ngươi chịu uỷ khuất.”
“Đó là có ý gì?” Nàng bắt đầu lo lắng, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào khuôn mặt oai phong tuấn lãng của Tô Bỉnh tu, trái tim không nghe lời cảm thấy kinh hoàng.
Biểu ca nói nàng là muội muội đáng yêu nhất… Muội muội?
“Thế nhưng Băng nhi nàng…”
“Nàng thế nào?”
“Ta đã từng muốn hận nàng, rồi lại không tự chủ được bị nàng hấp dẫn, ta nghĩ mắng nàng làm tổn thương nàng, thật là làm làm cho ta tâm hồn bất ổn, hối hận được ngay.” Hắn lạc giọng nói.
Từng câu từng chữ mâu thuẫn nhau, rồi lại rất tự nhiên tuyên bố, “Ta mỗi ngày đều muốn nàng, lòng cũng muốn nàng, một khắc cũng không muốn đuổi nàng, rồi lại hết lần này đến lần khác lại lừa dối bản thân mình, hết lần này tới lần khác còn ép mình rời xa nàng, không muốn thấy nàng…”
Nàng không muốn nghe nữa, “Biểu ca, ngươi đến cuối cùng muốn nói cái gì?”
“Ta yêu nàng.” Hắn cuối cùng cũng nói ra, trong giọng nói có chút áy náy, lại rất kiên định, “Bây giờ càng ngày càng lún sâu vào, một lòng vì nàng, cũng không thể trốn tránh đc.”
Thân thể Bạch Điệp vang lên, nghe tuyên bố thực lòng của hắn, nghe như có sấm vang bên tai, “Ngươi thực sự yêu nàng?”
“Thực sự yêu nàng.”
“Không thương ta?”
“Không yêu giống như vậy, ” hắn thừa nhận, “Ta xem ngươi là hảo muội muội.”
“Không! Không phải, không phải như thế này!” Nàng bỗng dưng vùng vằng thoát khỏi tay của hắn, một mặt kịch liệt lắc đầu, một mặt lui về phía sau, “Ta không tin, ta không tin!”
“Tiểu Điệp.” Hắn không đành lòng nhìn tha, cũng hiểu được chính mình phải làm rõ tất cả.
“Là thật.”
“Không, không phải sự thực! Thế nào lại như thế này?” Nàng vẫn không tin, khoé mắt từ từ rơi lệ, “Ngươi thích ta, ngươi yêu ta, biểu ca, ngươi đã từng nói muốn kết hôn với ta.”
“Ta thực sự rất xin lỗi, Tiểu Điệp.” Tô Bỉnh Tu khàn giọng, đau lòng nhìn biểu muội đang tan nát coi lòng như điên, “Ta thực sự đã từng nghĩ sẽ dùng cả đời chiếu cố ngươi, nhưng…” Hắn ngẩng đầu “Ta yêu Băng nhi, người ta muốn ở cùng cả đời là nàng ấy.”
“Không phải ta?”
“Xin lỗi.”
“Đừ