Tác giả: Quý Khả Sắc
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 134859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/859 lượt.
ích kỷ, một chút cũng không thay đổi!
Hắn là kẻ ngốc mới yêu nàng, là kẻ ngốc nên mới bị nàng xoay như chong chóng.
“Được, nàng muốn ta lấy thiếp sao?” Hắn oán hận nhìn nàng, lời nói lạnh lẽo từng chữ từng chữ rơi ra, “Ta sẽ lấy, Tiểu Điệp cũng tốt, nữ nhân khác cũng tốt, nàng muốn ta lấy ai ta sẽ lấy người đó. Như vậy được rồi chứ? Ngươi hài lòng chưa?”
Thân thể nàng run lên, vẻ mặt trở nên hơi trắng, không nói câu nào.
“Nói cho ta biết ngươi hài lòng chưa?” Hắn ép câu nói buông ra qua khe hở của răng.
“Ta… hài lòng. “
“tốt.” hắn cắn răng, cố gắng đè nén sự giận dữ xuống đáy lòng, quay đầu nhìn hoàng đế đang giương mắt mà nhìn, “Vi thần tuân chỉ, thần xin cáo lui.”
Nói xong, hắn không chút nào do dự xoay người, để lại người bên trong thư phòng suy nghĩ phập phòng.
“Đây là điều mà con muôn sao? Thiên Tinh. “
Một lát sau, hoàng đế thu hồi ánh mắt nhìn theo bóng dáng Tô Bỉnh Tu, nữ nhi của hắn suy sụp sau khi người kia rời đi, hé ra dung nhan thanh lệ tái nhợt.
Nàng xem như là cố gắng giữ vững bình tĩnh, hàm răng trắng gắt gao cắn chặt môi, sít sao, không chịu thả lỏng.
Hoàng đế hình như rất lo lắng cho đôi môi duyên dáng của nàng sẽ chảy máy.
Hắn không khỏi thở dài, “xem ra Tô ái khanh rất tức giận.”
Lý Băng lặng lẽ không nói.
“Con thật sự muốn hắn lấy nữ nhân khác?”
Thân thể nàng run lên, con ngươi mơ màng nhìn phụ hoàng, hình như chính là trông ngóng người kia.
“Quay về với thực tế thì dù sao hắn cũng muốn thành thân.” Nàng lẳng lặng, giọng nói có chút phập phồng.
“Thế nhưng bây giờ không cần.”
“Ta cho hắn bây giờ nên lấy.”
“Vì sao?”
Lý Băng im lặng một lát, “Như vậy cho dù ta chết di, hắn cũng sẽ không bị đả kích quá lớn, Bạch cô nương sẽ rất rất quan tâm hắn.” nàng nói, giọng điệu linh hoạt kỳ ảo.
Hoàng đế nghe được mà cảm thấy rất đau lòng, “Thiên Tinh! Con —— “
“Hắn tức giận cũng tốt, hận ta cũng tốt, ta không muốn hắn vì ta mà đau khổ.”
“Đừng nói như vậy!” hoàng đế bỗng dưng hoảng hốt, giọng nói vội vàng, “Con sẽ không chết, sẽ không chết…”
“Phụ hoàng, lẽ nào người muốn Thiên Tinh lừa mình dối người sao?”
Lý Băng hờ hững hỏi, liền khiến cho hoàng đế không còn lời nào để nói.
Đúng vậy, lẽ nào hắn còn muốn Thiên Tinh lừa mình dối người sao? Từ lúc lần đầu tiên nàng phát bệnh tới nay, không chỉ có ngự y đối với bệnh tình của nàng đều bó tay, hắn còn lén hỏi thêm vài danh y, hai ngày nay thay phiên tới cung bắt mạch cho nàng, cả đám cũng đều lắc đầu thở dài, không biết làm sao.
Mạch tượng bình thường a, bọn họ trăm miệng một lời nói, thực sự không biết được bệnh của Thiên Tinh công chúa từ đâu mà đên.
Hỏi bọn hắn có hay không luồng hàn khí giằng co bên trong? Như là có, lại như là không có, không có gì chắc chắn.
Trừ phi tìm được vị chân nhân năm đó, bằng không thì dù là một trăm danh y cũng chỉ nhận được những suy luận bất động.
Nếu tìm ra hắn rồi thì làm thế nào? Lúc trước nói không thuốc nào có thể chữa trị, nói Thiên Tinh vào một ngày mà hàn khí phát tán, liền cận kề cái chết không phải chính là hắn sao?
Xem ra là bó tay, mà hình như Thiên Tinh đã biết trước kết quả nhưng vẫn thản nhiên tiếp nhận sự thật, thừa thế đưa ra đề nghị muốn Tô Bỉnh Tu lấy thiếp.
Nàng nói không muốn hắn phải cô đơn khi nàng đi, thà rằng bây giờ ép hắn lấy thiếp, lạnh nhạt đối với tình yêu say đắm của nàng.
Nàng nói thà rằng để hắn hận nàng, không muốn hắn vì yêu nàng mà đau khổ.
Nàng nói xong vẫn bình tĩnh thản nhiên như vậy.
Vấn đề là —— trong lòng nàng có thể buông như vậy, thật có thể cam tâm như vậy?
※ ※ ※
Nàng đương nhiên không cam lòng, đương nhiên không có cách nào buông lòng dễ dàng như vậy.
Nhưng không cam lòng thì phải làm sao? Ý trời như vậy.
Ý trời muốn nàng thân nhiễm bệnh tật quái lạ, muốn nàng mạng không lâu dài, tìm tất cả các danh y cũng không thể chữa trị, nàng có thể nào cống lại, có thể nào không cam lòng?
Lý Băng tự khuyên chính mình, cố gắng nói để chính mình phục tùng, đè những uỷ khuất phiền muộn xuống.
Nàng cố gắng khắc chế, dùng hết sức ép mình phải chấp nhận tất cả.
Nhưng chính nàng không cam lòng.
Bỉnh Tu bây giờ đối với nàng không quan tâm, hờ hững, lạnh nhạt vô tình như lúc hai người mới thành hôn.
Nàng hiểu rõ vì sao, đau đớn khổ sở tràn đầy, nhưng chỉ có thể cố nén lại, không dám trút hết ra.
Nàng chỉ có thể mặc cho hắn né tránh nàng. Mặc cho hắn đối với nàng hờ hứng, mặc cho hắn tình cờ gặp nàng, cũng xem nàng như cây cỏ tỏ vẻ không thấy.
Làm như không thấy… Thì ra cảm giác bị làm như không thấy đau kổ đến như vậy, đặc biệt là người nàng yêu thương nhất.
Hoá ra tình yêu không chỉ có ngọt ngào, cũng sẽ có những đau đớn như vậy.
Cho dù cả hai đồng lòng, cũng không bảo đảm tất cả về sau này sẽ luôn viên mãn hạnh phúc.
Nàng chỉ là không muốn sau khi nàng chết hắn sẽ đau lòng gần chết. Vì sau này để hắn không đau lòng, không thể làm gì khác ngoài việc khiến chính mình đau lòng.
Nàng rất đau khổ.
Nhưng người đau khổ không chỉ có mình nàng, Bỉnh Tu c