Tác giả: Quý Khả Sắc
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 134854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/854 lượt.
cõi lòng sao? Băng nhi, Băng nhi… Nàng đối với hắn sâu nặng như vậy, vậy mà hắn còn hiểu lầm nàng, còn khiến nàng trọng thương như vậy.
Tô Bỉnh Tu hô hấp nghẹn lại, bỗng dưng nhớ lại cuộc đối thoại của hai người hôm đó bên cạnh thuý hồ.
“Ta muốn bên cạnh nàng cả đời.”
“Cả đời?”
“Cả đời. Sinh tử không rời.”
“Vì sao?”
“Dĩ nhiên là bởi vì ta rất yêu nàng a.”
Trách không được lúc đó nàng lại có vẻ mặt như thế, trách không được lúc đó khuôn mặt nàng bỗng dưng âm u, lời nói như nghẹn lại ở cổ họng, nói không được.
Hắn cho rằng là thân thể của nàng bỗng dưng thấy khó chịu, thực ra không phải.
Nàng là bởi vì quá chấn động, vì hắn thề muốn cùng nàng sinh tử không rời, quả thực khiến tinh thần cùng thể xác của nàng chịu sự dằn vặt ghê gớm.
Bởi vì nàng biết rõ mình không thể, biết rõ mình có thể chết bất cứ lúc nào, không thể cùng hắn sống tới già, cho nên mới đau khổ như vậy. Nhưng nàng không nói, một mình lặng lẽ chịu đựng, chính là sợ hắn đau lòng, sợ hắn khổ sở, càng sợ hắn không chịu nổi sự đau khổ khi nàng rời đi, trăm phương nghìn kế muốn hắn lấy Tiểu Điệp.
Nàng cho rằng chỉ cần hắn lấy Tiểu Điệp, có thể quên hết tình ý đối với nàng, sau đó sẽ không vì nàng chết mà đau xót.
Nàng là nghĩ như vậy, là nghĩ như vậy.
Tô Bỉnh Tu trong lòng lẫn lộn, lại không thể nhịn đau lòng tự trách, bất giác nghẹn ngào.
“Băng nhi, ta không tốt Băng nhi, là ta sai rồi, là ta có lỗi với nàng… Nàng tỉnh lại đi, van cầu nàng, nhất định phải bình an tỉnh lại a.” Hắn vội vã, cúi người nói nghẹn ngào bên cạnh tai của nàng, bàn tay to nắm chặt tay nàng có chút lạnh lẽo, bàn tay nhỏ bé thoáng chốc nóng lên —— tha thiết, rất sợ chỉ buông ra một chút thì linh hồn nàng sẽ tiêu tan.
“Bỉnh Tu, Bỉnh Tu… Mọi việc không giống như chàng nghĩ, đừng hiểu lầm ta, không phải là như thế…” Từng lời nói hoảng loạn phát ra từ miệng miệng nàng, khiến Tô Bỉnh Tu run rẩy, vội vã quay đầu.
“Nàng tỉnh rồi sao? Băng nhi.” Hắn nhìn dung nhan tái nhợt của nàng, cố gắng mong muốn đôi mắt đóng chặt đó xuất hiện một chút dấu hiệu thức tỉnh, “Nàng có đúng hay không đã tỉnh?”
“Hắn là hoàng huynh của ta, chỉ là hoàng huynh, không phải… Như chàng nghĩ…” Nàng không có tỉnh, chỉ là nói mê. Ngay cả nói mê nàng cũng quan tâm đến chuyện của hắn.
Trong lòng Tô Bỉnh Tu đau nhói, tay phải xoa xoa những giọt mồ hôi lạnh trên trán nàng, không ngớt đau xót, “Ta biết, ta biết, nàng nên nghỉ ngơi đi, ngủ đi, đừng quan tâm những chuyện này nữa.”
Lý Băng không có nghe thấy, hô hấp vẫn như trước, vùng xung quanh lông mày nhíu lại đầy ưu phiền.”Ta… Sai rồi, không nên cưỡng bức chàng lấy ta…” Nàng thì thào, “Không nên khiến chàng yêu ta…”
“Không, nàng không sai. Ta không hối hận vì lấy nàng, lại càng không hối hận vì yêu nàng, ta vẫn sẽ yêu nàng, Băng nhi, sinh tử không thay đổi.” Hắn vội vã, rất mong muốn nàng sẽ nghe được lời thế, “Nàng nghe thấy được không? Ta vẫn sẽ yêu nàng.”
Nàng dường như không nghe thấy được, lại dường như không phải, đôi môi tái nhợt đóng lại.
Nàng mơ hồ hát khẽ nghe rõ ràng không phải là nói mớ.
“Băng nhi, nàng đang nói cái gì?” Hắn sốt ruột, để tai sát vào môi nàng, dừng lại suy nghĩ để nghe.
Được một lát, sau nhiều lần luẩn quẩn hắn cũng nghe thấy nàng nói, một chính là lời nói nỉ non, trong lòng càng lúc càng nặng, rơi thẳng xuống đáy cốc.
“Thiên sương hà đêm trắng sao thưa, nhất nhạn thanh tê nơi nào về. Sớm biết nửa đường ứng với giúp chồng, không bằng cho tới bây giờ bản độc phi.”
“Thiên sương hà đêm trắng sao thưa, nhất nhạn thanh tê nơi nào về. Sớm biết nửa đường ứng với giúp chồng, không bằng cho tới bây giờ bản độc phi.”
“Thiên sương hà đêm trắng sao thưa, nhất nhạn thanh tê nơi nào về. Sớm biết nửa đường ứng với giúp chồng, không bằng cho tới bây giờ bản độc phi.”
“Sớm biết nửa đường ứng với giúp chồng, không bằng cho tới bây giờ bản độc phi…”
Hắn ngẩng đầu lên, hô hấp run lên, đôi mắt đã sớm không còn sương mù lăn xuống hai giọt nước mắt.
”Tô ái khanh, Thiên Tinh gần đây tinh thần thế nào?”
“Hồi hoàng thượng, thân thể của nàng đã hoàn toàn khỏi bệnh, dáng dấp đã trở lại như trước.” Tô Bỉnh Tu ngước mắt, nhìn long nhan thánh thượng đang cau mày, “Hoàng thượng không cần lo lắng.”
“Nàng thật là đã khoẻ rồi?”
“Tất cả đều đả khoẻ.”
Hoàng đế nghe, nhưng lại kiềm chế không được một tiếng thở dài, “Mỗi lần nàng phát bệnh quay về, trẫm đều sợ là lần cuối cùng, thực không biết được ——” hắn bỗng dưng dừng lại, dường như đang cố gắng thu hồi lời nói không may.
“Nhưng bôn ba nghìn dặm, trẫm sợ…” Hoàng đế do dự, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, “Cũng được, khanh mang Thiên Tinh đi khắp nơi đi, coi như là để nàng một phen mở mang hiếu biết. Nói không chừng là cuối cùng ——” nói đến đó, hắn lại dừng lại, kinh ngạc nhìn Tô Bỉnh Tu.
Người đó vẻ mặt không có gì khác thường, khóe miệng vẫn như trước nhếch lên.
※ ※ ※
“Ngươi thực không quan tâm sao ? Biểu ca, vì sao khoé miệng còn có thể mỉm cườ