Tác giả: Quý Khả Sắc
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 134861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/861 lượt.
ũng đau khổ như thế.
Nàng biết, nàng nhìn ra được, hắn đôi với nàng giận dữ cùng oán hận nhưng thực ra là vì hắn yêu nàng say đắm.
Hắn yêu nàng, cho nên không thể tin được nàng ra lệnh nói hắn lấy người khác.
Hắn cho rằng nàng không thương hắn.
Nàng là rất thương hắn a, sao không thương? Nàng cũng rõ ràng hiểu hắn yêu nàng, nàng đối với hắn cũng giống như hắn đối với nàng.
Hắn càng yêu nàng, nàng liền thấy có lỗi với hắn, hắn càng đối với nàng sâu đạm, nàng liên cảm thấy rất áy náy.
Nàng không nên để hắn yêu nàng, không nên ích kỷ như thể, vì muốn có người yêu nàng thương nàng, liền kéo hắn xuống địa ngục, thừa hưởng những đau khổ mà người thường không kham nổi.
Nàng sai rồi, sai rồi!
Nàng không nên khiến hắn yêu nàng, thà rằng hắn hận nàng.
Như vậy cũng tốt —— hắn càng hận nàng, càng thu hồi những suy nghĩ về nàng – yêu thương, một ngày kia khi nàng đã chết, hắn vẫn sẽ sống tốt như cũ, vui sướng mà hạnh phúc.
Bạch Điệp có thể mang hạnh phúc đến cho hắn, nàng tin là thế.
Nàng làm như vậy là đúng, những đau khổ phải chịu coi như cũng đáng giá… Lý Băng nhắm mắt, đáy lòng phục hồi, một lần lại một lần tin tưởng, một lần lại một lần.
Đến khi trái tim không thể thắt chặt hơn nữa, những giọt nước mắt lạnh lẽo chiếm lấy toàn bộ khuôn mặt nàng, nàng vẫn cứ để như thế.
“Hà tất phải chuốc khổ như vậy?” Một tiếng nói khàn khàn vang lên, lướt qua bên tai của nàng.
Thân thể nàng run lên, cả người cứng lại hồi lâu, mới lấy tay áo lau nước mắt, tiếp theo chậm rãi xoay người —— đứng nghiêm trước mắt nàng, chính là đương kim thái tử, con ngươi đen trên khuôn mặt sáng ngời, trên trán toả ra thần thái khác người.
“Hoàng huynh sao lại ở đây?” Đối với nam nhân anh tuấn thình lình xuất hiện kia, nàng cảm thấy rất kinh ngạc, thần sắc nhưng chút biển đổi.
“Ngươi hỏi hoàng huynh vì sao tới đây, vậy còn ngươi?” Thái tử cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng, ánh mắt nhìn qua sân chùa không bóng người, lại chăm chú nhìn nàng, “Thứ nhất ta, nghe trụ trì nói ngươi đại giá quang lâm, bởi vậy cho người tiễn các khách hành hương khác, nếu ta không chịu rút lệnh bài ra, xác thực thân phận của mình, hắn còn không chịu để ta đi vào nha.”
Lẽ nào hoàng huynh cải trang xuất cung?
Lý Băng kinh ngạc, ánh mắt nhìn kỹ, thấy thái tử mặc dù luôn ăn mặc đẹp đẽ quý giá, nhưng hôm nay lại mặc trang phục bình dân, bên người chỉ mang theo một gã hắc y hộ vệ.
Trách không được hắn tự xưng là “Ta”, mà không phải “Cô”.
“Hoàng huynh vì sao phải cải trang ra cung?”
“Nghe nói ở đây thần phật linh nghiệm, đến cầu nguyện.” Thái tử trả lời, “Không muốn kinh động người khác.”
“Cầu nguyện cái gì?”
“Không có gì.” Ánh mắt thái tử bỗng nhẹ lung lay, dường như muốn lảng tránh câu hỏi của nàng.
“Cầu bình an cho một người mà thôi.”
Cầu bình an? Đặc biệt đi đến ngôi chùa nghe nói rất linh nghiệm này để cầu?
Chắc là người mà hoàng huynh rất coi trọng.
Lý Băng trong lòng hiểu rõ, miệng cũng không hỏi nhiều, chỉ hơi gật đầu.
Một lát, thái tử lại mở miệng, giọng nói rất có khí phách, “Ta đến đây cầu nguyện
Vậy còn ngươi? Một mình lặng lẽ hao tổn tinh thần ở chỗ này?” Hắn nhìn nàng, “Không giống ngươi, Thiên Tinh.”
Nàng nghe vậy chỉ hơi nhếch môi, như là chế giễu hắn, lại giống như đang tự chế giễu mình, “Hoàng huynh hiểu rõ Thiên Tinh là một người thế nào sao?”
“Ta là không hiểu rõ.” Hắn bình tĩnh, không hề bị lời đùa cợt của nàng làm ảnh hưởng tới tâm tình, “Nhưng ngươi tuyệt đối không vì bất luận kẻ nào, bất luận chuyện gì, không nói đến một mình tự khóc.”
“Ta không khóc.”
“Có đúng không?”
“Không.” Nàng mạnh mẽ phủ nhận.
“Ngươi nói không sẽ không nha.” Thái tử không thèm để ý, “Ta chỉ hiếu kỳ ngươi một một mình ở đây làm gì.”
“Cũng giống ngươi, cầu nguyện.”
“Cầu cái gì?”
“Giống ngươi, cầu bình an.”
“Cầu cho ai?”
“Ta lúc nãy có hỏi ngươi cái này không?”
“Không.” Con ngươi đen của thái tử chợt loé, khoé miệng chợt cong lên tạo thành một nụ cười, “Ngươi là không có hỏi.”
“Vậy ngươi cũng đừng hỏi nhiều.”
“Đôi với ngươi ta có thể đoán được.” Hắn thản nhiên, có ý định nhắc tới, “Ngươi là đến cầu an cho Bỉnh Tu nha.”
Nàng cắn môi, không nói.
“Đúng không?” Hắn không chịu buông ra.
“Đúng thì làm sao?”
“Ngươi cầu sau khi ngươi chết đi, phật cũng có thể bảo vệ hắn bình an vui sướng, đúng không?”
Thân thể nàng run lên, thoáng chốc ngước mắt, “Ngươi thế nào biết được?”
“Biết được cái gì? Ngươi sắp chết hay là ngươi vì hắn cầu phúc?”
Nàng cắn răng, “Ngươi thế nào biết ta sắp chết?”
“Ta không ngốc.” Thái tử thản nhiên chỉ ra, “Nghe nói phụ hoàng tìm các danh y cho ngươi, trong lòng như có lửa đốt, cũng đoán được ít nhiều có chuyện đang xảy ra.”
Thì ra là thế. Không hổ là nhân vật thời gian tới sẽ lên nắm quyền, quả nhiên thông minh thận trọng.
“Về lời đồn khi ngươi sinh ra đã có một luồng hàn khí, ta cũng nghe nói.”
“Nga?”
“Ngươi thực sự tin vào cái lời đồn vô căn cứ này?”
“Không tin thì biết làm sao?” Nàng hờ hững trả