Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Nữ Động Tình

Thiên Nữ Động Tình

Tác giả: Quý Khả Sắc

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 134855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/855 lượt.

cả công chúa các ngươi đều giống nhau, người nào nam nhân nào cưới được liền cả đời xui xẻo!” Hắn kích động chỉ trích nàng, “Coi như là ta ngu ngốc, cho nên mới yêu cái loại nữ nhân như ngươi…”
Không không không, nghìn vạn lần đừng nói như vậy, nghìn vạn lần đừng nghĩ như vậy a. Lý Băng kinh hoảng không hiểu, bước hai bước đến chỗ Tô Bỉnh Tu, ánh mắt sáng nhìn hắn, “Không phải, không phải như chàng nghĩ đâu, Bỉnh Tu, chàng hiểu lầm rồi.” Nàng vội vàng nói, giọng nói mang theo chut cầu xin, “Ta không phải là cái loại nữ nhân mà ngươi tưởng tượng, hắn cũng không phải —— “
“Đừng chạm vào ta!” Tô Bỉnh Tu điên cuồng hét lên một tiếng, bàn tay to cố gắng đẩy nàng ra, “Ta không cho ngươi chạm vào ta, rời xa ta xa một chút!” Hắn trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt lộ ra đầy vẻ căm hận.
Cái ánh mắt căm hận đó xuyên qua người nàng, khiến toàn bộ máu trong người nàng đông lại, thân thể nàng run lên, lúc nóng lúc lạnh, tâm thần cuồng loạn.
“Ta hận nàng, Lý Băng, đừng để ta thấy ngươi lần nữa!” Hắn lạnh lùng, từng câu từng chữ.
Ý nghĩ lạnh lẽo bao vây toàn thân nàng, nàng lại càng thêm run, mà trái tim lại càng thắt chặt lại, “Đừng nói như vậy. Chàng không nghiêm túc…” Nàng thì thào, kỳ thực không hiểu rõ mình đang nói cái gì.
“Ta là nghiêm túc, rất nghiêm túc.” Hắn âm u nhìn nàng, con ngươi ngoại trừ niềm căm hận vô biên, không còn cái gì khác, “Ta hối hận vì đã từng yêu nàng, thực sự hối hận! Bây giờ đối với quyết định của nàng, ta muốn thu hồi toàn bộ tình yêu đối với nàng, toàn bộ!”
Toàn bộ.
Nàng kinh ngạc nhìn hắn, trừng mắt không biết vì sao, ánh mắt dường như ẩn giấu mưa lất phất cùng sương mù nhìn thân hình cao ngất của hắn.
Hắn nói toàn bộ…
Hắn muốn thu lại toàn bộ tình yêu đối với nàng, một giọt cũng không để lại, một chút cũng không dư thừa!
Hắn không bao giờ yêu nàng nữa, ánh mặt đẹp sẽ không bao giờ ôn nhu như trước nhìn nàng, đôi môi đó sẽ không bao giờ nói những lời yêu bên tai nàng nữa, hai bàn tay đó sẽ không bao giờ gắt gao, sít sao nắm tay nàng nữa.
Hắn không bao giờ yêu nàng, thương tha, ôn nhu cẩn thận tỉ mỉ với nàng nữa.
Không bao giờ nữa!
Không bao giờ vì nàng mà đau khổ nữa…
Đúng rồi, đây là điều nàng muốn, là điều mấy ngày nay nàng vẫn muốn.
Không phải sao? Không phải sao?
Nàng cuối cùng cũng thùng công, không phải sao?
Nhưng vì sao ngực lại thắt lại như thế, ngay cả một hơi thở cũng rất khó khăn? Vì sao trong lòng lại đau như thế, đau đến mức nàng không thể chống đỡ, ngay cả nước mắt cũng vỡ ra rơi xuống?
Vì sao lại đau nhức như vậy? Ngay cả ánh mắt của nàng cũng không nhìn rõ khuôn mặt của hắn, chỉ cảm thấy trước mắt đen kịt, bao phủ toàn bộ thế giới xung quanh của nàng.
“Mưa lớn như vậy, muốn cãi nhau cũng đi vào đi rồi giải quyết!” Giọng nói của một người quát lớn, “Thiên Tinh, đi thôi, đi trốn mưa.”
Nàng hình như nghe chứ không thấy, đôi mắt vô thần.
Thì ra là mưa. Nàng nghĩ, ướt sũng đáy lòng của nàng, thì ra là mưa chảy qua tứ chi cùng xương cốt của nàng.
Trách không được lại lạnh như thế, trách không được thân thể của nàng lại run lên, dường như gió thu đang điên cuồng thổi từng chiếc lá rơi xuống.
Thì ra là mưa.
Thì ra là mưa mang leo lạnh lẽo khiến nàng run rẩy.
Thì ra là mưa…
Nàng mông lung nghĩ, đôi mắt cũng nhắm lại, thân thể xụi lơ, chậm rãi rơi vào một thế giới đen tối.
Câu cuối cùng truyền vào trong đâu nàng, là tiếng nói lo lắng của hoàng huynh.
“Chết tiệt! Đều là do ngươi không phân tốt xấu. Ngươi không biết cô là ai? Là đương kim thái tử a, là hoàng huynh của Thiên Tinh…”
※ ※ ※
Hắn là kẻ ngốc! Là kẻ ngốc đáng ghét nhất. Hắn thực chết tiệt!
“Ngươi không biết cô là ai? Là đương kim thái tử, hoàng huynh của Thiên Tinh, không phải là nam tử không rõ ràng mà ngươi tưởng tượng ra!”
Hoàng thái tử nghiêm khắc răn dạy hắn, giọng điệu hàn khốc, không để lại cho hắn chút tình cảm nào.
Hắn đáng đời, là nên như thế, đáng lẽ phải sớm có người cho hắn một đấm để hắn tỉnh táo.
Như vậy hắn sẽ không làm tổn thương Băng nhi.
Tô Bỉnh Tu hối hận, tự hối tự trách, đôi mắt nhìn Lý Băng đang nằm trên giường, chỉ cảm thấy trong lòng như có dao cắt, không ngừng co rút đau đớn.
Nàng bệnh trầm trọng như vậy, toàn thân nóng hổi, khuôn mặt vô cùng tái nhợt, mà thần trí lại bất tỉnh.
Ngự y chẩn đoán bệnh, là hàn khí trong cơ thể phát tán hơn nữa lại còn dính mưa, nhiễm phong hàn.
Thái tử vừa nghe liền tức giận mắng chửi hắn, khiến cả người hắn hoang mang lo sợ.
“Ngươi không hiểu được sao? Thiên Tinh trời sinh trong cơ thể đã mang một luồng hàn khí không rõ ràng, thế nào cũng không trị tận gốc được, mỗi lần phát tán một lần, liền đem nàng đến càng gần hơn với cái chết.”
Đúng vậy, hắn không hiểu được, nhưng hắn vì sao không hiểu được? Băng nhi vì sao không nói cho hắn?
“Ta làm sao biết biết được? Làm sao biết được nàng tại sao lại không nói cho ngươi, lại lẳng lẽ một mình chịu đựng? Có thể là vì sợ ngươi đau lòng.”
Sợ hắn đau lòng sao? Sợ hắn biết nàng có thể chết bất cứ lúc nào mà tan nát