Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/717 lượt.
ủa mình giơ lên cao đỡ lấy cây gậy sắt từ từ hạ xuống đầu. Ngay lập tức liền giật lấy cây gậy sắt đó, ra sức đập những tên xã hội đen bu xung quanh như ổ kiến. Chân đầy máu lết từng bước trên đường, tay điên cuồng đánh tới tấp vào bọn chúng với một sức mạnh vô hình mãnh liệt.
Chiếc xe hơi nát tan tành không còn ra hình ra dạng, khuôn mặt anh cũng bầm tím đến mức sưng phồng. Sức lưc mỗi lúc yếu ớt, nhưng chẳng biết bằng động lực nào đó khiến anh kiên trì chống chọi với bọn chúng, dù cho bị đánh tới tấp lên người, lên đầu gối cũng đứng vững được với một đôi chân bị thương.
Anh không biết chuyện này kéo dài đến bao lâu, trong đầu chỉ vang vọng câu nói: “ Phải đến bệnh viện, phải đến bệnh viện!”. Ngoài ra, bản thân anh dần mất đi ý thức, hoàn toàn không cảm nhận được những cơn đau phát ra toàn thân nữa.
Cho đến khi từ xa vang lên tiếng một số người dân xung quanh hò hét, dường như họ vô tình trông thấy cảnh tượng hãi hùng này thì bọn chúng mới dần dần rút lui.
Bọn côn đồ bỏ đi, thì cũng là lúc toàn thân anh mềm nhũn, không còn chút sức lực mà đổ ập xuống mặt đường, môi vẫn còn mấp máy:
“ Jessica, đợi anh! Nhất định phải đợi anh!”
-----
Trong bệnh viện ...
Cánh cửa phòng bệnh mở ra, một số y tá đã bắt đầu tản đi hết, chỉ còn lác đác một bác sĩ và hai cô y tá đứng bên cạnh cô gái nằm trên giường. Tâm trạng của một bác sĩ, khi biết được bệnh nhân của mình ra đi thì sẽ khó chịu đến mức nào. Hoàn toàn không ai có thể cười nổi được nữa.
Vị bác sĩ nhìn bệnh nhân của mình thêm một lần nữa, sau đó xoay đầu bước đi, trong lòng không nén nổi thở dài.
“ Tít! Tít!!!”
Tiếng máy đo nhịp tim lại một lần nữa vang lên, cả hai cô y tá đồng loạt nhìn vào màn hình, kinh hãi kêu lên:
“ Bác ... bác sĩ!!!”
Ông bác sĩ già ngay lập tức xoay đầu lại, cũng nhìn vào màn hình, biểu cảm trên gương mặt cũng không khác gì hai cô y tá kia, đều kinh ngạc đến không thể tưởng tượng nổi:
“ Không thể tin được!”
Nhịp tim của cô gái đang có dấu hiệu đập lại.
“ 20”
“ Đưa vào phòng hồi sức. Mau, mau đưa bệnh nhân vào phòng hồi sức!”
“ Dạ!”
Các cô y tá xung quanh bệnh viện bắt đầu nháo nhào, câu chuyện về một bệnh nhân thoát khỏi hố tử thần ngay trong gang tấc nhanh chóng lan truyền, chẳng mấy chốc phán tán khắp nơi, các ngõ ngách của bệnh viện.
Năm phút sau, chiếc băng ca màu trắng được mang ra ngoài, bốn năm y tá đứng xung quanh khiêng đi. Người nằm trên đó không ai khác là Phương Nhã.
Trong khoảnh khắc đó, ngay tại một tầng lầu, một chiếc băng ca khác cũng được khiêng vào. Và người nằm trên đó là Kevin với cả người đầy thương tích, trên đầu tích tụ máu me loang lổ.
Cả hai vô tình đi lướt qua nhau nhưng đôi mắt họ nhắm nghiền, hoàn toàn không thể biết được người mà mình muốn gặp nhất – chỉ cách nhau trong gang tấc.
“ Kevin!”
Trong tâm trí đầy mơ hồ, đôi mắt cô hoàn toàn không thể mở lên được nữa, tuy nhiên lại có một cảm giác quen thuộc xâm chiếm toàn thân, trong đầu không ngừng vang lên giọng nói của anh:
“ Kiên cường lên, phải tuyệt đối kiên cường. Không được rời bỏ cuộc đời này, không được rời bỏ anh. Có nghe không, Jessica? Jessica?”
--------------------------------
Sáng ngày hôm sau ...
Phương Nhã dựa người vào tường, ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào khiến bóng cô in nghiêng xuống mặt đất, đôi mắt vô hồn hướng về cửa kính, thỉnh thoảng khóe môi không tránh khỏi nụ cười đầy mệt mỏi.
Làn hơi từ ngực dâng lên như tắc lại, từ đâu đó cô vẫn còn cảm giác được nỗi sợ hãi đó – khi mà bản thân nhận thức rõ được mình đã không còn sự sống nữa.
Trong bóng tối dày đặc, cô không thể phân biệt rõ được cái gì ở trước mắt mình, chỉ có thể mơ hồ đi mãi, đi mãi cho đến khi bắt gặp được hình dáng của một người rất quen thuộc – đó là Quốc Thịnh.
Khoảnh khắc khi nhìn thấy anh, sự bức bối khó chịu trong người đột nhiên tuôn trào ra xối xả, xộc lên mũi cay xè rồi vỡ òa trong làn nước mắt.
Đứng giữa thiên đàng và địa ngục, cô lại một lần nữa nhìn thấy nụ cười ngọt ngào mà bấy lâu bản thân đã dần quên lãng, anh không hề nói gì, chỉ chìa tay về phía trước như bảo rằng cô hãy nắm lấy bàn tay đó, thật chặt.
Rồi thời gian qua đi,khi bàn tay của hai người khẽ siết chặt vào nhau, cô nhìn thấy được mình đang cùng anh đi qua một chiếc cầu nhỏ bắc qua sông, mọi thứ xung quanh quá đỗi mơ hồ và huyển ảo, đến mức bản thân không thể nhìn thấy được bất cứ thứ gì khác nữa.
Nhưng khi gần bước xuống cầu, đột nhiên một loạt hình ảnh hiện lên trong đầu cô, không phải về những khoảnh khắc có Quốc Thịnh hay kỷ niệm xưa kia của hai người. Những gì cô thấy trước mắt chính là những gì cô mong đợi, cô cần phải làm, cần phải giải quyết trong cuộc đời này.
Cô siết chặt tay lại, đôi mắt đờ đẫn dần chuyển sang kiên định. Phải rồi, cô còn có mẹ, có Kevin. Cô cần phải sống, phải quyết tâm tồn tại để khiến Một Mắt trả cái giá mà mình gây ra, để những người đã khuất như ba cô và Quốc Thịnh được thanh thản nơi vĩnh hằng.
“ Nhã, em khô