Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/946 lượt.

huyết ngồi trên ghế sofa ngay đầu giường, dáng vẻ bình tĩnh cùng thư thái rót trà. Hệt như không cần quan tâm đến bất cứ thứ gì đang xảy ra, cứ như vậy mà nhả ra từng chữ:
“ Con trai của Justin Nguyễn này không thể mất đi lý trí như thế được. Vì nó mà mày ra nông nỗi này, xém nữa là mất luôn tính mạng. Ngay cả cơ đồ của khách sạn chúng ta sắp bị chi phối bởi tên Trương Thái Minh kia cũng bởi vì con bé đó. Vậy mà vẫn chưa chịu tỉnh ngộ sao?”
Kevin cả người toát lên sát khí bừng bừng, đôi mắt đục ngầu căm phẫn nhìn đăm đăm vào lá thư đặt trên đầu giường bị anh vò nát đến mức nhăn nhúm. Con tim phút chốc như bị ai đó cào xé thành trăm mảnh.
Cô không nói không rằng, chỉ để lại mảnh giấy nhỏ và bỏ anh đi. Từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất một dòng chữ “ Chia tay đi, đừng bao giờ tìm đến em nữa!”
Cô nghĩ chỉ với vỏn vẹn một câu nói, một câu xin lỗi rồi một đi không trở về là được hay sao? Cô nghĩ Kevin này ngu ngốc đến mức không hiểu được người con gái mà anh yêu đang nghĩ gì à?
Chiếc điện thoại trên tay bỗng dưng phát lên tiếng gãy. Người con gái đó bức anh đến mức anh sắp điên lên rồi!
Đôi mắt Kevin sắc lạnh, toàn thân phát run. Dường như sự tức giận trong lòng sắp sửa không kiềm chế được nữa.
Justin Nguyễn hừ nhẹ một tiếng, đôi mắt có chút đau thương nhưng rồi nhanh chóng che giấu đi bởi sự lạnh lùng vốn có. Vì thật sự ông không thể chịu đựng được đứa con trai của mình bất chấp tất cả như vậy.
“ Canh cửa đi! Không được để cậu chủ bước khỏi phòng này một bước!”
Đáy mắt Justin lãnh đạm, nói xong câu cuối cùng rồi quay lưng bước ra khỏi cánh cửa.
“ Đủ rồi!”
Sắc mặt anh không chút sức sống, giọng khàn khàn lên tiếng. Những ai nhìn thấy cảnh tượng lúc này cũng có thể nhìn ra sự áp chế cơn tức giận sắp sửa chực trào trong anh.
Cả căn phòng chìm trong lạnh lẽo, ngay cả những tên vệ sĩ được huấn luyện với tinh thần sắt thép cũng bắt đầu thấy căng thẳng. Duy nhất chỉ có Justin Nguyễn vẫn như vậy, hoàn toàn không một chút đoái hoài đến sắc mặt của đứa con trai mình lúc này.
“ Tiếp tục canh cửa, không được cho nó ra ngoài!”
Đôi mắt tích tụ sự căm phẫn tột độ, toàn thân lạnh run không kềm được gầm lên:
“ Đủ rồi!”
Cả người Kevin bừng bừng lửa giận. Từng giây từng phút đối với anh lúc này chẳng khác nào là tra tấn, là cực hình. Hệt như hàng ngàn hàng vạn con kiến bò khắp người, khiến anh không cách nào bình tĩnh thêm được nữa.
Toàn bộ sức lực trên người như bị trút hết, bàn tay anh run rẩy sờ lên một bên chân bị thương đến mức tê liệt của mình, sự bất lực dồn nén trong lòng bỗng trào ra xối xả, khiến anh kích động nổi cơn thịnh nộ:
“ Đủ rồi, con nói đủ rồi! Ba có nghe không? Ba muốn ép bức con đến chừng nào nữa? Có phải muốn thằng con trai này nhảy từ đây xuống dưới ba mới vừa lòng???”






Sự tức giận từ từ bốc lên, căng tràn lồng ngực. Đáy mắt anh tràn đầy sự căm ghét, căm ghét bản thân mình sao lại quá vô dụng như vậy???
Đôi chân này, tại sao có thể không cảm thấy đau? Một chút cũng không?
Nếu như ngày đó anh không vì sự ghen tức của bản thân, không dại dột rút những tên vệ sĩ rời khỏi cô thì sẽ không có chuyện bị Phi Vũ bắt lên xe và xảy ra tai nạn. Để rồi sau những chuyện đó, anh lại một lần nữa không thể bảo vệ được cô, không thể chạy đến bên người con gái của anh khi đôi chân đã dường như tàn phế.
Hai bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, xung quanh nổi đầy gân xanh run rẩy mỗi khi nghĩ đến cảnh tượng đó.
Trong màn mưa dày đặc, chiếc xe Mercedes lật ngược bên lề đường, xăng chảy từng giọt xuống mặt đất, loang lổ hòa cùng nước mưa trên bầu trời. Sau vụ đó, Phi Vũ tử nạn ngay tại chỗ, còn Jessica thì rơi vào trạng thái hôn mê suốt một tuần.
Anh tựa người vào tường thở dốc, sắc môi trắng bệch mím chặt lại vì cố sức khắc chế cảm xúc trong lòng mình, dần dần phát ra tiếng nói, gầm lên hệt như sư tử bị chọc giận:
“ Kevin Nguyễn này dù có bị tàn phế cả đôi chân cũng quyết không để cho Jessica gặp nguy hiểm thêm lần nào nữa. Nếu ba muốn thấy đứa con trai này chết ngay tức khắc, ngay lúc này. Vậy thì ba cứ làm đi!!!”
Người đàn ông tóc đã thưa những sợi màu bạc run rẩy theo từng hơi thở của con trai mình, khóe mắt chợt nhòe lệ. Không biết mất bao lâu sau, khi mọi thứ xung quanh chìm trong căng thẳng đến khó thở, ông mới nghẹn giọng mà nói:
“ Thằng con bất hiếu! Được rồi, tao chịu thua mày rồi. Mày muốn ngăn cản con bé đó, vậy thì tao sẽ sai người đưa con bé đó trở về đây với mày. Vậy được rồi chứ?”
“ Không được!” – Quai hàm anh siết chặt lại, cơn tức ngực quặn lên khiến trái tim anh không ngừng đau đớn, từng lời từng chữ nhả ra theo hơi thở dồn dập. – “ Người phải đi là con. Người phải kéo cô ấy quay về là con. Dù có chết, con cũng phải kéo cô ấy quay về!!!”
“ Bao năm qua, dù là buồn vui, cay đắng hay đau khổ, níu kéo rồi lại buông tay, tất cả đều chỉ như một cơn ác mộng ngỡ như cả đời không bao giờ tỉnh dậy.
Nhưng ...
Không có ngày hay đêm nào là kéo dài mãi mãi, cũng chẳng


Old school Swatch Watches