Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/718 lượt.
ng làm tim cô thêm nặng nề khó thở.
Cơn tức ngực trào lên cổ họng, hơi thở càng trở nên dồn dập hơn. Cô ngồi dựa vào thành giường, sắc môi trắng bệch không còn sức sống.
Nhớ đến Kevin, khóe mắt cô lại một lần nữa cay xè. Mọi kỷ niệm trước mắt không ngừng tái hiện trong đầu như dòng sông ào ạt chảy xiết, chứa đựng một tình cảm chất chứa không thành lời.
Cô nhớ đến ánh mắt anh khi cười, khi ôm cô vào lòng, khi bịn rịn quấn lấy môi cô không rời, hay bá đạo một cách đáng yêu. Mọi thứ của anh, tất cả những thứ trên người anh, cô đều nhớ hết tất cả.
Tình yêu của Kevin dành cho Jessica, có lẽ sẽ chấm dứt nếu như ngày đó anh không vì cô mà quay về nước, không vì cô mà đến gần Một Mắt, và cũng không mất bình tĩnh đến nỗi đem mảnh đất bên quận 7 làm điều kiện trao đổi.
Anh mang đến cho cô những hồi ức tươi đẹp nhất, không phải là Phương Nhã chỉ biết đến thù hận, mà là Jessica luôn vô tư vui vẻ. Cũng chính vì anh đã khiến con tim đã khép kín này biết thế nào là yêu thêm lần nữa.
Người đàn ông đó từng nói, không cần biết cô là Jessica hay Phương Nhã, không cần biết quá khứ hay hiện tại của cô gái đáng thương này có ra sao, chỉ cần biết người anh yêu là cô. Thế đã đủ rồi!
Dù gặp phúc hay họa, dù vui hay buồn, lúc nào Kevin cũng luôn xuất hiện kịp thời để đến bên cô, khiến cô cảm nhận được sự hân hoan vui sướng khi được che chở, được yêu thương là như thế nào.
Nếu như có ai đó bảo rằng Kevin là phúc tinh của Phương Nhã, thì họ phải nên đính chính lại rằng: chính Phương Nhã mới là khắc tinh của Kevin!
Anh cứu cô hai lần, nhưng cô cũng khiến anh xém chết hai lần. Định mệnh này rốt cuộc là nợ hay duyên?
Cứu cô khỏi Một Mắt, ngay cả trong giây phút cô sắp bước vào quỹ môn quan, anh lại một lần nữa cất tiếng nói tha thiết của mình để kéo cô quay trở về.
Vậy mà Phương Nhã này đã làm gì được tốt đẹp cho anh?
Vì cô mà anh đã tận tay đưa mảnh đất cho Một Mắt, để rồi bây giờ chính mảnh đất bé nhỏ đó lại là một trong những thứ đe dọa đến cổ phần anh nắm trong tay. Hơn thế nữa, anh còn bị bọn người của ông ta đánh đập dã man đến mức suýt mất cả mạng sống của mình.
“ Tách!”
Nước mắt cô thấm ướt đầy áo, cơn tức ngực dâng tràn trong lòng bật ra khỏi cổ họng, khiến cô không còn ngăn được những tiếng khóc đau thương kia nữa. Mặc cho cơn đau giằng xé ruột gan, con tim vụn vỡ thành trăm mảnh, cô cũng chỉ muốn khóc cho hết ngày hôm nay thôi.
Yếu đuối ... cho hết ngày hôm nay thôi!
" Quốc Thịnh đã không còn, Cẩm Tú lại thành ra thế này. Em không muốn người tiếp theo sẽ là anh! Xin lỗi, Kevin!"
--------
Nắng tắt, đêm buông dần ...
Ngày cuối cùng của tháng 5 sắp tàn, Phương Nhã phải cố bước đi với đôi chân yếu ớt ra khỏi bệnh viện, khi đi vẫn không ngừng dặn lòng rằng: nhất định không được nhìn vào phòng bệnh của Kevin, càng không được phép nghĩ đến anh dù chỉ trong giây phút.
Nhưng cho dù có cố gắng cách nào cô vẫn không làm được. Thậm chí vẫn khờ dại mong rằng anh có thể níu giữ bước chân mình, ôm mình vào lòng thật chặt và nói:
“ Em muốn bỏ đi là bỏ đi sao, em nghĩ làm vậy là tốt cho anh sao? Nghe cho kỹ, có chết anh cũng không để em đi. Không bao giờ!”
Mỗi bước đi của Phương Nhã một lúc chậm dần, cơn đau giằng xé trong lòng càng thêm đau đớn. Cô biết cho dù lúc này có xoay lưng lại nhìn về phía anh, anh cũng không thể nhìn thấy được cô lúc này đâu.
Sau vụ tai nạn ngày hôm qua, anh đã phải nằm viện với đôi chân bị bó bột. Từ giờ trở đi, rất có thể sẽ không còn đi lại bình thường được nữa.
Nghĩ đến đây Phương Nhã lại muốn bật khóc. Vì cô mà anh bị tước quyền được đi lại, khiến cơ đồ của khách sạn Red bị lung lay. Trong khi người bắt nguồn nên mọi đau khổ như cô lại sống khỏe mạnh và không hề bị tổn hại dù chỉ một sợi tóc.
Một tuần rơi vào trạng thái hôn mê và thoát khỏi tử thần trong phút chốc, khi tỉnh lại cô vẫn có thể hoạt động bình thường như bao con người khác, chỉ có mỗi con tim là ngày càng yếu ớt, tuyệt vọng.
Nếu như anh ở bên cô thêm giây phút nào nữa, cô không dám chắc tính mạng của anh sẽ được bảo toàn!
Nếu như mọi nghiệp chướng lại tái diễn, cô sợ rằng mình sẽ phát điên mất, nhất định sẽ phát điên mất thôi.
“ Kevin, em là sao chổi mang đến cho anh biết bao nhiêu xui xẻo. Bất cứ ai ở gần em cũng đều phải mất mạng. Ba em đã chết, Quốc Thịnh cũng ra đi. Em không muốn ngay cả anh cũng rời xa em, rời xa cuộc đời này!” – Sức khỏe cô lúc này vô cùng yếu ớt, duy nhất chỉ có sự kiên quyết là vô cùng vững vàng – “ Coi như anh hãy vì em mà sống, vì em mà tồn tại, có được không?”
Dưới ánh nắng gay gắt, sắc môi cuối cùng trên môi cô cũng biến mất:
“ Tất cả mọi chuyện, em sẽ tự mình giải quyết, tất cả!”
------------
----
“ Rầm! Xoảng!”
Chiếc điện thoại trên tay bị Kevin dùng hết sức lực bóp đến nứt cả màn hình, toàn bộ vật dụng có trong phòng đều bị anh đập nát, vỡ tan tành. Đôi mắt lạnh như băng xoáy thẳng vào người đàn ông trước mặt, đỏ rực như báo hiệu sự phẫn nộ sắp lên tới đỉnh điểm.
“ Mày điên đủ chưa?”
Người đàn ông tràn đầy nhiệt