Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/724 lượt.
ành công, lén uống thuốc ma túy trong trại. Cuối cùng dẫn đến sốc thuốc rồi tử vong tại chỗ. Chẳng lẽ đứa con gái yêu quý của bà không nói gì cho bà biết hay sao?”
Cả người Mỹ Lệ như bị trút đi sức sống, một thứ gì đó xộc lên mũi rồi trào ra thành tuyến nước mắt, tuôn ra xối xả, không có cách nào kềm lại được.
Chân mày Một Mắt khẽ co giật, nụ cười mãn nguyện hiện trên khóe môi. Ông ta ra hiệu cho bọn đàn em của mình tiếp tục hành xử, còn nhấn mạnh rằng nhất định phải thật nặng tay, khiến người đàn bà này phải dở sống dở chết.
“ Có giỏi thì giết tao luôn đi. Tốt nhất là mày giết tao chết đi! Chỉ cần từng giây từng phút còn sống trên đời, tao sẽ không ngừng nguyền rủa mày!!”
Khóe miệng Một Mắt không còn che giấu được nụ cười đắc ý nữa, cứ thế mà cười rũ rượi rất đáng sợ:
“ Cao Mỹ Lệ, bà quá ngây thơ! Đứa con gái bà khiến hai cha con tôi khốn đốn đến thế này, chỉ với một từ chết thì quá dễ dãi cho hai người rồi! Bà vẫn còn giá trị, chỉ khi bắt được bà, tra tấn bà thì con bé đó mới xuất hiện. Đến lúc đó, từ từ các người sẽ biết mùi vị đau đớn là như thế nào!”
Ông ta nói xong liền trợn mắt ra lệnh cho bọn đàn em đứng xung quanh mình, gầm giọng hệt như thú dữ:
“ Tiếp tục đi!”
Trong căn phòng được bao bọc bởi cửa kính, tiếng đánh đập hành hạ vang lên khiến ai nghe thấy cũng kinh hãi. Chẳng mấy chốc mọi thứ xung quanh như chìm trong mùi máu.
“ Lá lá la là la!”
Bên ngoài phía cửa đột nhiên có tiếng cười khúc khích hòa theo vầng điệu của bài hát nào đó. Tiếng hát trong trẻo cất lên vô tình khiến mọi thứ xung quanh dường như vắng lặng. Ngay cả mọi hoạt động của bọn chúng cũng dừng lại.
Một Mắt cau mày lại, cổ họng phát ra tiếng hừ khẽ:
“ Chuyện gì thế?”
Lời nói vừa dứt, cánh cửa bằng gỗ trước mặt đã đập mạnh vào tường, và Cẩm Tú từ đâu chạy như bay về phía Một Mắt, đầu cứ mải lắc lư theo điệu nhạc, thỉnh thoảng lại cười rũ rượi như người điên:
“ Ba ơi, ba ơi! Con muốn đi hát, con muốn đi hát!!!”
Nụ cười của Một Mắt tắt lịm, đôi mắt âm u lạnh lẽo nay càng trở nên đáng sợ hơn, khóe mắt co giật nhìn một lượt bọn đàn em trước mặt, gầm nhẹ:
“ Tụi bây không muốn sống nữa à? Tại sao lại để cô chủ bọn mày vào tận đây? Hả?”
Bọn đàn em bị dọa đến khiếp cả hồn vía, sắc mặt tái mét đồng loạt cúi đầu xuống đất, miệng liên tục xin lỗi không ngừng nghỉ:
“ Xin lỗi đại ca, để bọn em đưa cô chủ về phòng!”
“ Không, không chịu! Ba ơi, con muốn đi hát! Con muốn đi hát!!!!”
Bọn côn đồ vừa bước chân đến gần Cẩm Tú thì cô đã giãy nãy kịch liệt, hai tay bấu víu chặt cánh tay Một Mắt, ôm chặt mãi không buông. Đôi mắt ngây thơ nhìn cha mình mà vòi vĩnh.
Nhìn thấy đôi mắt trong veo đầy ngây thơ của đứa con gái, tâm tình Một Mắt cũng bắt đầu dịu đi chút ít. Ông ta khẽ hừ mũi, rồi cố dằn cơn bực tức vào trong lòng, nhỏ nhẹ nói với cô:
“ Được rồi, được rồi! Ba sẽ kiếm giáo viên dạy con tập hát. Ngoan nào, nghe lời ba ra ngoài đi!”
“ Không được, con muốn cô ta dạy con tập hát!” – Cẩm Tú ré lên một tiếng, rồi đưa tay chỉ thẳng vào mặt Mỹ Lệ bị đánh đến thê thảm không còn nhìn ra hình dạng – “ Ngay bây giờ!”
Một Mắt gầm nhẹ, âm thanh tràn đầy cáu tiết, đôi mắt sắc bén như dao như tỏ ý rằng : “ Không được!”
Không đợi ba mình nói thêm câu nào, Cẩm Tú lập tức sà đến bên Mỹ Lệ, ra sức nắm lấy vạt áo cô ta lay mạnh:
“ Cô ơi, cô dạy con tập hát đi. Cô dạy con tập hát, mau lên! Mau lên!!!”
Ngay lập tức bốn bề xung quanh im phăng phắc, bọn đàn em đều ngớ người theo dõi từng động tác từng sắc thái biểu cảm trên gương mặt Một Mắt. Tình thế này, quả thật bọn chúng không thể nào ngờ tới.
Bọn chúng có thể đánh đập người đàn bà này không thương tiếc, hành hạ bà ta sống dở chết dở. Nhưng vẫn không thể nào nghĩ đến việc đứa con điên của đại ca chúng lại phát tiết vào lúc này, mặc nhiên mà bắt buộc Mỹ Lệ làm người dạy cô ta tập hát!?
Quả thật, sắc mặt của Một Mắt tím ngoét, cả người tràn đầy sát khí bừng bừng phẫn nộ, hai bàn tay ra sức nắm chặt, rồi lại buông ra. Cứ như thế vài lần, người đàn ông này cuối cùng cũng nhả ra đúng hai chữ:
“ Ra ngoài!”
Ngay tức khắc, bọn đàn em của Một Mắt răm rắp nghe theo lệnh, nắm lấy hai tay Cẩm Tú lôi ra ngoài cửa. Nhưng chưa kịp động đến cô thì Một Mắt lại một lần nữa gầm lên:
“ Tao bảo bọn mày đưa mụ đàn bà này ra ngoài! Dẫn lên phòng cô chủ của tụi mày!!!”
Cả đám côn đồ như không tin nổi vào tai mình mà đồng loạt há hốc, mắt trợn mắt nhìn nhau đầy kinh hãi, dường như não bộ vẫn chưa kịp thích ứng được với quyết định bất ngờ của đại ca bọn chúng.
“ Còn không mau làm đi!”
----
Đến khi mọi thứ xung quanh lại trôi vào tĩnh lặng, Mỹ Lệ mới được an toàn mà có mặt trong phòng của Cẩm Tú.
Ánh đèn neon sáng bừng phủ trên gương mặt trắng mịn của Cẩm Tú, nụ cười rạng ngời như mặt trời cộng thêm đôi mắt ngây ngô hệt như đứa trẻ, hoàn toàn không giống với một Trương Cẩm Tú độc ác đầy thâm hiểm mà Mỹ Lệ đã từng biết.
Bà ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ, cả người đều bị sợi dây thừng trói chặt đến mức không động đậy được gì, cả thân ngườ