Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/736 lượt.
t.
Phương Nhã ngồi co gối trên chiếc ghế dựa, mắt mông lung nhìn mặt trời xuống núi mà lòng dấy lên một cảm giác bất an vô hình. Cảnh tượng đoạt lại sự sống của chính mình từ tay tử thần đêm đó, cô thật sự không cách nào quên được.
Hai bàn tay lạnh ngắt của cô đan chặt vào nhau, môi mím lại đầy kích động. Từng ký ức của những ngày qua lập tức ùa về trong trí nhớ, khiến tim cô vô thức đập nhanh hơn, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót cất không thành lời.
Tối hôm đó, địa bàn nơi Một Mắt như biến thành một quả cầu lửa, phát sáng cả một bầu trời, xung quanh mọi thứ đều bị thiêu rụi, cháy đen không còn nhìn ra được hình dạng nữa. Cô lại bị kẹt trong đám cháy, toàn thân bị tấm gỗ lớn mục nát đè lên người, thê thảm đến nỗi cổ họng ú ờ điều gì chính cô cũng không thể nghe rõ.
Có lẽ cô sẽ bị chết ngộp bởi khói đặc, hoặc sẽ bị thiêu sống trong biển lửa ... nếu như Kevin không xuất hiện kịp thời ngay lúc đó.
Phương Nhã cảm nhận được sự rát buốt bên hông sườn và biết rằng nửa thân dưới của mình đã bị lửa bén vào người, cảm giác hệt như tắm trong biển nham thạch, nóng tưởng chừng như sắp bị thiêu đốt thành than. Nhưng trong khoảnh khắc cô nửa mê nửa tỉnh, anh và đội cảnh sát đã nhanh chóng đập cửa sổ nhỏ cho không khí lọt ra ngoài, sau đó anh lại bất chấp đôi chân đang bị thương của mình mà chui vào cửa sổ nhỏ đó ... để cứu cô ra khỏi biển lửa.
Đội cảnh sát đã đến kịp thời và dập tắt lửa, đồng thời bang hội của Một Mắt đều bị bắn gọn. Chỉ duy nhất tên trùm đầu sỏ Một Mắt lại chạy thoát được. Cho đến bây giờ đã một tháng trôi qua, tung tích của người đàn ông đó vẫn là một con số 0 tròn trịa.
Lệnh truy nã đã ban hành toàn quốc, toàn bộ phi vụ làm ăn phi pháp của ông ta đều bị tịch thu làm bằng chứng, trả lại những cổ phần cho các công ty đã bị ông ta nuốt gọn. Và khách sạn Red chính là một phần lớn trong số đó.
Sự nghiệp của Kevin đã trở lại hùng mạnh như thuở ban đầu, và đôi chân của Kevin cũng có dấu hiệu hồi phục. Trong suốt một tháng qua, anh có thể cử động đi lại tuy vẫn còn dùng nạng để chống. Nhưng điều này thật sự là một tin tức đáng mừng!
Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận được tim vẫn đập rất nhanh mỗi khi nghĩ đến cảnh tượng anh cứu cô thoát khỏi nơi đó.
Phương Nhã thật không thể nhớ được mình đã thoát như thế nào, chỉ nghe một số người chứng kiến vụ việc kể lại rằng chính Cẩm Tú đã nói rằng trong nhà kho của Một Mắt có một cửa sổ nhỏ nằm trong góc khuất. Vì vậy đội cảnh sát mới có thể biết mà đập phá cửa.
Phương Nhã đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì âm thanh khàn khàn của Kevin đột ngột cất lên khiến cô thót tim xoay đầu lại. Anh vẫn như vậy, mỗi lần tức giận là chân mày cứ nheo lại, đôi môi run run kềm chế cơn xúc động của mình, mắt dán chặt vào bờ vai gầy mỏng manh kia, nghiến răng nói:
" Đứng yên đó!"
Thấy cô chuẩn bị bước đến đỡ thì anh đã gằng giọng ra lệnh, một tay chống nạng khó nhọc bước đến, âm thanh vút lên cao:
" Anh nói bao nhiêu lần rồi. Lỡ cảm lạnh thì sao đây, hả?" - Dứt lời, anh cởi áo khoác của mình rồi đắp lên vai cô, thân người lạnh lùng cứng nhắc nhưng đôi mắt lại tràn đầy sự âu yếm chiều chuộng.
Nhìn cảnh tượng trước mặt, cô không kềm được lòng mình mà ôm chầm lấy anh, giọng thỏ thẻ:
" Em xin lỗi! Lần sau sẽ không như vậy nữa!"
Đột nhiên bị cô ôm chặt lấy, anh có chút bất ngờ, ánh mắt cũng đã dịu lại phần nào, giọng nói trở nên dịu dàng hơn:
" Sao thế?"
" Kevin, anh hứa với em, sau này nhất định không được dại dột như vậy nữa. Anh hứa đi!"
Giọng cô nghèn nghẹn, không hiểu sao cảm giác lúc này rất mơ hồ. Cô chỉ biết rằng mình hoàn toàn không muốn buông anh ra, không muốn anh vì người con gái này mà bất chấp nguy hiểm như thế một lần nữa!!!
Kevin không trả lời, anh chỉ mím môi như đang suy nghĩ điều gì đó, khóe mắt hơi đỏ. Nhưng chỉ một lát sau đã ôm cô thật chặt vào lòng, hôn lên trán cô đầy yêu thương rồi thì thầm:
" Anh yêu em!"
Bầu trời về khuya rất lạnh, từng đợt gió tràn về khiến tim Phương Nhã buốt giá. Cô biết, và cô hiểu tình yêu của anh lớn đến nhường nào, lớn hơn tất cả những gì anh có thể nói.
Nhưng, cái cô cần thật sự không phải vậy!
Bình an! Cô chỉ muốn anh được bình an thôi. Bao nhiêu người đi ngang qua cuộc đời cô và mãi mãi đi không hề quay lại. Người cha cô yêu nhất, mối tình đầu cô từng say đắm và một tình bạn trong ảo tưởng đều lần lượt bỏ cô mà đi.
Nếu như một lần nữa cô mất đi người mình yêu, nhất định Mai Phương Nhã này sẽ không đủ can đảm mà sống tiếp nữa ...
" Mọi chuyện đã qua rồi! Chuyện truy tìm Một Mắt hãy để cho cảnh sát họ làm đi. Anh đừng như vậy nữa, đừng dấn thân vào nguy hiểm nữa. Có được không???"
" Ngốc à! Sẽ không có chuyện gì đâu! Đừng lo lắng quá!" - Giọng anh khàn khàn, cố che giấu sự xúc động của mình mà an ủi cô, cứ thế mà ôm lấy cô thật chặt - " Nếu có thể, anh rất muốn cùng em sống đến răng long đầu bạc!"
Đầu cô ép chặt vào lồng ngực Kevin, cảm nhận rõ được nhịp tim đang đập mạnh của anh, bất giác không n