Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/733 lượt.
hịn được mà ngẩng đầu lên nhìn. Nhưng anh lại ôm ghì lấy cô chặt hơn, cả vòng tay to lớn mạnh mẽ ôm trọn lấy tấm thân nhỏ nhắn của Phương Nhã:
" Yên nào!"
" Kevin ...!"
Cô ngổn ngang trong lòng biết bao thắc mắc. Là tại cô đa nghi, hay vì quá lo lắng mà nảy sinh ảo giác. Dường như anh đang có điều gì muốn che giấu!?
" Anh đừng mạo hiểm nữa được không?"
Cho đến khi cô leo lên giường vẫn không chịu buông tha anh, kiên trì lặp lại câu hỏi. Hệt như muốn chính tai mình nghe được câu trả lời từ anh, để cô có thể được yên tâm một chút.
Cách đây một tháng, cô dứt khoát ra đi chỉ với một lý do duy nhất là giết chết Một Mắt, trả thù thay Quốc Thịnh và đòi lại cổ phần khách sạn cho Kevin - dù có phải làm bất cứ giá nào. Cho đến khi nhận được cuộc gọi cầu cứu từ Cẩm Tú, cô mới biết được mẹ cô đã bị ông ta bắt giữ.
Trong khoảnh khắc đó, cô thật sự rất hận bản thân mình. Là một đứa con gái nhưng lại không hề hay biết ngày nào mẹ mình được thả, thậm chí từ lần đặt chân trở về nước thì cô cũng chẳng đi thăm bà lần nào.
Ngay cả việc bà bị bọn xã hội đen bắt đi, Phương Nhã này cũng phải để một cô gái như Cẩm Tú báo tin mới có thể biết được.
Cái đêm của một tháng trước, cô bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Cẩm Tú mới hay biết: thì ra người con gái đó không phải bị tâm thần, chỉ là cô ta giả ngây ngốc đánh lạc hướng Một Mắt mà thôi.
Nhất thời nhận được cú gọi đột ngột như vậy, cô thật khó tránh khỏi bất ngờ. Lúc đó, cô đã nghĩ rằng cô ta đang nói dối. Nhưng khi đứng lặng người chừng mười phút thì không hiểu sao cô lại bắt đầu sợ hãi rằng những lời nói của Cẩm Tú ... là thật!
Dù có nằm mơ, cô cũng không dám nghĩ rằng sẽ có một ngày bản thân lại tin tưởng Cẩm Tú một lần nữa!
Hai năm trước, cô ta từng khiến cô trở thành người con gái xấu xí nhất thế gian. Thì hai năm sau, chính cô ta lại là nguyên nhân gián tiếp hại chết ba của cô.
Thế mà giờ đây, vì cái chết của Quốc Thịnh mà Cẩm Tú đã hoàn toàn thay đổi.
Cô ta không còn là Cẩm Tú độc ác nguy hiểm cô từng quen biết nữa - bất chấp nguy hiểm bán đứng lại cha ruột, bán đứng tổ chức, và chấp nhận cung cấp thông tin cho cảnh sát.. Người con gái đó thật sự đã tỉnh ngộ rồi!
Nhờ có cô ta, mọi thứ dường như đã được giải quyết!
Một tháng trôi qua, cơ đồ của khách sạn Red đã đi vào quỹ đạo, thế giới trở nên yên bình hơn bao giờ hết. Ngay cả vị chủ tịch đứng đầu khách sạn Justin Nguyễn cũng không còn ngăn cản anh và cô đến với nhau nữa, mặc dù ông thật sự không mấy hài lòng vì mối quan hệ của hai người.
Thế giới mất đi một nhóm xã hội đen lớn mạnh, tuy nhiên người được xem là trùm của bang hội lại còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Cho đến bây giờ vẫn chưa được tìm thấy.
Chính vì Một Mắt còn chưa vào tù, lòng của Phương Nhã mới không có ngày nào thật sự bình yên!
“ Ngủ đi! Đừng nghĩ nhiều nữa!”
Trước khi tắt đèn, anh còn hôn lên trán cô như một cử chỉ yêu thương của riêng mình, không ngừng dặn đi dặn lại rằng tối ngủ không được tung chăn ra, vì như vậy rất dễ bị cảm lạnh.
Anh là như vậy, chăm sóc cô chu đáo hệt như một đứa trẻ. Thử hỏi xem với người con trai như thế này, làm sao cô nỡ đánh mất anh thêm một lần nữa.
Còn anh ...
Trong bóng tối, anh tựa người vào cánh cửa, chần chừ không bước ra ngoài. Đôi mắt sâu thăm thẳm cố gắng làm quen với bóng tối đề nhìn người con gái của anh ngoan ngoãn rơi vào giấc ngủ.
Anh biết, chỉ cần một ngày không tìm được Một Mắt thì cô sẽ không có một giấc ngủ ngon.
Một tháng qua, tuy rằng đôi chân vẫn chưa lành lặn nhưng anh vẫn làm hết sức mình để trợ giúp cảnh sát tìm ra người đàn ông nguy hiểm đó. Cho dù ba anh tỏ thái độ giận dữ ra mặt, nhưng anh vẫn quyết không từ bỏ!
Vì tất cả những thứ anh đang làm là đều vì tương lai của hai người. Chỉ khi Một Mắt bị trừng phạt thì quá khứ của cô mới có thể ngủ yên!
Chừng mười phút sau, anh mới khép cửa lại và đi xuống lầu, từng bước đi nặng nề theo những suy nghĩ tính toán, hoàn toàn không để ý rằng chuông điện thoại bàn đang reo lên.
“ Reng! Reng!”
Tiếng chuông điện thoại reo lên không dứt, Kevin thẫn thờ ngang qua bàn điện thoại mà vẫn không hề hay biết gì. Cho đến khi Thảo Nhi chạy đến bắt máy, thì nửa phút sau đã thảng thốt kêu lên tên anh, sắc mặt tái mét không còn giọt máu:
“ Giám... giám đốc!”
Tiếng gọi của Thảo Nhi vô cùng hốt hoảng, khi anh xoay đầu lại đã thấy cô bé sợ hãi đến mức ngồi bệch xuống đất, đôi môi run rẩy thều thào:
“ Dì... dì Mỹ... Mỹ Lệ! Dì ấy ...”
Mỹ Lệ!
Đồng tử anh co lại, đôi mắt đảo một lượt xung quanh phòng, rồi lại bất giác nhìn lên đồng hồ. Đã 8h tối, mẹ của Phương Nhã ở đâu mà lại gọi đến vào giờ này.
Từ lúc mọi chuyện được giải quyết thì bà và Phương Nhã đã ở biệt thự cùng anh. Đáng lý ra giờ này bà vẫn còn ở trong nhà mới đúng!
Các cơ trên mặt anh bắt đầu co giật, không nghĩ ngợi gì nữa mà chạy đến nắm chặt điện thoại áp lên tai, tim bất giác đập thình thịch liên hồi:
“ Dì?”
Đầu dây bên kia vang lên âm thanh hỗn tạp, tiếng rè rè phát lên bên tai hòa theo tiếng nức nở của Mỹ Lệ