pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/734 lượt.

:
<>
Trong chớp mắt, điện thoại rơi xuống đất.
Toàn bộ mọi thứ, tất cả, như rơi vào một vực thẳm tối tăm, sâu hút không thấy đáy.
Bóng tối dày đặc khiến tim Kevin hoảng loạn, đôi mắt như phủ sương mù, mơ hồ không nhìn rõ được những gì trước mắt nữa.
Bầu trời không một ánh sao, ánh trăng sáng thấm đẫm lòng người, hệt như xuyên suốt, cắm vào tim anh một nỗi đau đớn kịch liệt.
Đau đến điên cuồng!
----------
“ Tí tách! Tí tách!”
Trong một bụi cỏ gần công viên hoang vắng, Mỹ Lệ thẩn thờ nhìn ngọn lửa bập bùng trong đêm tối, rồi lại nhìn sang Kevin đang bình tĩnh đốt chiếc áo đầy máu cho đến khi toàn bộ đều biến thành tro, sau cùng là lau đi những vết máu vương vãi trên mặt đất, tiêu hủy chứng cứ.
Bên cạnh, Một Mắt toàn thân lạnh ngắt nằm trên bãi cỏ, con dao được cắm ngay trên ngực ông ta, mùi máu tanh nồng thoang thoảng dưới ngọn lửa rực đỏ.
Mỹ Lệ vẫn cứ như vậy, khuôn mặt tèm lem nước mắt nhìn anh rồi lại nhìn Một Mắt nằm bất động, môi run rẩy cất không nên lời.
Sau khi dọn xong những vết máu, lau sạch người bà, anh mới cẩn thận nhìn bộ quần áo trên người bà đang mặc. Sau khi xác định đúng bộ quần áo anh mang từ nhà đến đây thì nụ cười mệt mỏi mới hiện lên trên gương mặt.
Đôi mắt anh hoe đỏ nhìn bà một lần nữa, tưởng chừng thời gian trôi qua rất lâu sau đó, Kevin mới đến gần Một Mắt, dùng tay quét những vết máu trên người ông ta lên người bản thân mình, cuối cùng mới ngẩng mặt lên trời, giọt nước mắt đầu tiên chầm chậm lăn xuống.
“ Jessica! Ba phát súng của em đã xem như thành công rồi! Còn việc sau cùng, cứ để anh làm thay em!”
-----
Bầu trời đêm nay rất lạnh lẽo, hòa theo dòng người lướt vội trên đường, mọi thứ dường như đẹp đến bi thương!
Tiếng còi xe cảnh sát hú lên trong đêm, khi đó, Kevin đã hoàn toàn bị giải đến đồn, trên tay còn bị khóa bởi chiếc còng số tám.
“ Anh xin lỗi, Jessica! Nếu có thể, anh rất muốn cùng em sống đến răng long đầu bạc!”
Nhưng ... thế gian này, vốn dĩ không có chữ “ nếu” tồn tại!
***** ♥ HỒI KẾT ♥ *****
Năm năm sau ...
Tại trại giam số 4, phòng thăm phạm nhân ...
“ Cạch!”
Chiếc điện thoại lạnh ngắt chợt áp lên tai, Phương Nhã ngồi đối diện với Cẩm Tú qua tấm chắn mỏng, khóe mắt lại đỏ lên vì xót xa.
Năm năm rồi, cứ mỗi lần cô nhìn thấy hai gò má hóp lại của người con gái trước mặt đều không tránh khỏi chua xót dâng trào. Cẩm Tú ốm quá!
“ Phương Nhã, cô khỏe chứ?”
“ Tôi khỏe! Còn cô, cô có bị họ hành hạ không?”
Câu hỏi vừa thốt ra, Phương Nhã đã muốn cười chế nhạo mình. Chẳng phải lời cô vừa nói cũng chính là câu trả lời hay sao. Bao năm qua, Cẩm Tú phải chịu biết bao những lần đánh đập của bọn ma cô trong ngục tù, hành hạ ức hiếp đến mức không ngày nào mà trên người không có vết tích vết bầm. Chỉ đơn giản một điều, vì bọn chúng rất căm thù cô chủ của bọn xã hội đen Một Mắt!
Cô ấy làm bao điều ác, đối xử man rợ với biết bao người, đạp trên nỗi đau của người khác để làm thú vui. Loại người như vậy, trên khắp đất nước Việt Nam này ai mà chẳng căm ghét chứ!?
Khóe môi Cẩm Tú vẫn còn vết tím bầm, bộ áo tù nhân cũng bị nhàu nát, màu đã phai cũ kỹ do sự xô sát diễn ra hằng ngày hằng đêm, đến mức đôi mắt sắc sảo của cô ấy cũng trở nên u sầu buồn bã.
Cho dù không muốn cô cũng phải thừa nhận rằng từ lâu bản thân đã không còn hận Cẩm Tú nữa!
Mọi thứ đã qua rồi, người đã chết cũng đã chết rồi!
Hận thù nối tiếp chồng chất cho đến bao giờ chứ?
“ Tôi không sao!” – Đôi môi tái nhợt yếu ớt cất thành tiếng, cô đưa một tay tím bầm của mình che giấu dưới gầm bàn, hoàn toàn không muốn Phương Nhã phải lo lắng vì mình nữa – “ Tôi thật sự không sao, cô yên tâm đi!”
“ Cẩm Tú!”
Phương Nhã nhìn Cẩm Tú đầy mơ hồ. Đã từ lúc nào, hai người con gái như kẻ thù sống chết với nhau lại trở nên khách sáo như vậy? Đến mức họ có thể bình thản mà đối diện, tâm sự với nhau như một đôi bạn tri kỷ!






Năm năm trước, khi quan tòa phán tội mười năm cho Cẩm Tú, cô ấy đã thật sự rơi lệ. Không phải vui mừng vì kết tội quá nhẹ, mà là cô cảm thấy vô cùng xấu hổ khi nhận được ân huệ lớn lao đó.
Chủ mưu người khác giết người, tội gây tổn hại đến thân thể người khác cộng lại đã có thể phán xử 20 năm tù. Nhưng vì cô biết hối lỗi, báo cáo với cảnh sát việc làm ăn phi pháp của cha mình, biết lấy công chuộc tội nên đã được giảm hình phạt mười năm tù giam.
Sau mười năm, Cẩm Tú có thể ra khỏi nơi này, và bắt đầu một cuộc sống mới.
“ Phương Nhã!” – Giọng nói của Cẩm Tú hơi ngập ngừng – “ Kevin, ngày mốt có lẽ sẽ ra tù đó!”
Giọng của Cẩm Tú tuy nhỏ nhưng cũng đủ khiến Phương Nhã giật mình. Mỗi khi nhắc đến cái tên của người con trai đó, tim cô không ngừng co thắt, hệt như bị ai đó bóp nghẹn vậy.
Cái đêm đó, bà đột ngột nhận được cuộc gọi của Một Mắt. Không biết vì sao hắn lại có số bà, hắn chỉ hung hãn đe dọa rằng: nếu như Phương Nhã và Kevin không xuất hiện tại khu công viên gần trường tiểu học đó, thì hắn thề sẽ giết từng người một trong gia đình bà!