Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.
ái hiện lại hình ảnh của hai năm về trước ...
Cái đêm đầu tiên anh hốt hoảng dẫn cô vào bệnh viện, trong cơn miên man vô thức, cô đã nắm chặt lấy tay áo anh, mãi không buông ra. Khi đó, đôi mắt của cô vẫn còn đọng lại vết tích của việc khóc quá nhiều ...
Cho đến ngày hôm nay, anh vẫn không sao mở lời được với cô, hỏi rằng có phải ngày hôm đó cô nắm chặt lấy tay áo anh là vì tưởng rằng anh chính là người mà cô không muốn rời xa hay không???
.....
Ngày hôm sau, 9h sáng, tại ngôi biệt thự màu trắng, trang hoàng của Kevin...
Phương Nhã đứng trước gương, vén những lọn tóc dài lòa xòa qua một bên, tay mân mê nhìn ngắm những vết phỏng lồi lõm trên cổ và bả vai trái. Khi xưa mới tỉnh dậy sau một tuần ngủ li bì trong bệnh viện, cô đã từng rất bàng hoàng khi nhìn thấy những vết thương trên người mình, và ngay cả hình dáng gương mặt của cô trước khi phẫu thuật. Rốt cuộc xưa kia cô đã gặp phải chuyện gì? Và thật ra, cô là ai?
Bất chợt một tia sáng lóe lên trong đầu, cô xoay người về phía Thảo Nhi đang gấp chăn mền bên chiếc giường, đôi mắt lộ ý cười:
" Thảo Nhi! Em nói xem, nếu như người thân nhìn thấy được những vết thương trên người chị, thì họ sẽ nhận ra chị chứ?"
Thảo Nhi dừng động tác gấp chăn, môi chúm chím gật đầu đồng tình:
" Rất có thể! Chị Jessica, nếu như chị thật sự về với người thân, vậy thì em sẽ không được ở bên cạnh chị nữa rồi!"
Nhìn thấy gương mặt thễu não của cô bé, Phương Nhã phụt cười, ánh mắt trở nên thật dịu dàng. Bao nhiêu năm qua, ngoại trừ Kevin thì chỉ có một mình Thảo Nhi là thân thiết với cô nhất. Cô bé đã làm người giúp việc của anh từ lúc cô còn 15 tuổi. Và bây giờ, cũng đã 18 tuổi rồi.
" Chị Jessica, chị hứa với em đi. Dù cho chị có nhớ lại, hay đã tìm được người thân. Thì cũng đừng vì vậy mà không đến thăm em nhé!!! Chị không được quên em đâu nhé!"
Thảo Nhi kích động nói, tay đặt lên hai vai cô lay mạnh. Rồi không để Phương Nhã có cơ hội lên tiếng, cô bé lại thốt lên:
" Đúng rồi! Còn giám đốc nữa, chị dù có quên em, thì cũng không thể nào quên được một người đẹp trai tuấn tú tài tình như giám đốc đâu có phải không?"
" Con bé này, tại sao lại lôi cả Kevin vào đây???"
" Chị Jessica, chị ngây thơ hay là giả vờ không hiểu? Tình ý của giám đốc thể hiện rõ ràng trước mắt ra rồi còn không nhận ra sao? Em xưa kia dù chỉ bưng trà rót nước cho giám đốc ở công ty ba tháng thôi cũng có thể biết được: một người chỉ biết đến công việc như giám đốc thì chẳng bao giờ quan tâm từng li từng tí đến một cô gái nào khác như chị thế này đâu!!!"
" Em nói lung tung gì thế? Có tin chị may cái miệng em lại không?"
Phương Nhã nghe nói thế thì mặt mày đỏ bừng, mắt chớp liên tục, tay giơ nấm đấm lên dọa. Thấy thế, cô bé cũng dừng ngay việc trêu chọc, tiếp tục làm nốt việc còn dang dở của mình, nhưng vẫn cười khúc khích khiến cô càng xấu hổ hơn.
Cô không phải là một đứa con gái ngốc nghếch, đến nỗi không nhìn thấy rõ được thái độ ân cần quá đỗi của anh dành cho mình. Thế nhưng cô vẫn không dám tin, một người con gái không có quá khứ như cô lại lọt vào tầm mắt xanh của giám đốc tài ba trẻ tuổi như Kevin!
Nếu nói cô không thích anh, vậy thì là nói dối. Nhưng nếu khẳng định cảm giác đó là yêu, thì cô thật không dám chắc!
Huống hồ gì, anh là một người tốt. Vì làm tròn trách nhiệm của mình mà chăm sóc cô thế này đã là quá đủ. Cô thật không muốn phải vọng tưởng gì hơn.
Cầm điện thoại trên tay, cô đột nhiên muốn bấm nút gọi cho anh, nhưng không hiểu sao bàn tay lại trơ ra như khúc gỗ, không thể nhúc nhích được.
Tại khách sạn Red
" Cạch!"
Quẳng điện thoại lên giường, Kevin ngả đầu lên ghế sofa đầy mệt mỏi. Vừa mới nói chuyện xong với hãng hàng không đặt vé máy bay trở về Việt Nam, thì ngay lập tức anh lại nhớ đến cô. Chắc giờ này cô cũng dậy rồi, và đang háo hức chờ đến ngày trở về đây mà!
Mắt liếc nhìn điện thoại, không biết rằng động tác này anh đã làm bao nhiêu lần. Cú điện thoại anh chờ thì đâu không thấy, chỉ toàn số những khách hàng gọi đến vì công việc. Có lẽ, cô thật sự không để tâm đến anh, dù một chút cũng không có!
Lặng người một lúc lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, hít một luồng khí lạnh vào phổi, anh điềm đạm thắt lại cà vạt rồi bước ra cửa, đem bản thân trở lại là một người của công việc!
"Làm phiền anh!"
Vị khách điềm đạm nói, chìa thẻ ra trước mặt. Kevin gật đầu, tay đón lấy passport, nhìn vào tấm thẻ và đi đến bên cửa quầy, đôi chân mày khẽ nhíu lại khi nhìn vào màn hình vi tính.
Anh khẽ hừ một tiếng, quay sang nhìn chằm chằm vào anh chàng nhân viên đứng bên cạnh, rít qua kẽ răng:
" Anh là người mới vào có phải không? Những nhân viên khác đâu hết rồi? Họ không dạy anh cách nhập dữ liệu khách hàng hay sao hả?"
" Tôi, tôi xin lỗi giám đốc! Tôi ... tôi ..."
Anh chàng nhân viên kia lúc này đã trở nên hốt hoảng, sắc mặt tái xanh nhìn vào màn hình, lúc này đã lờ mờ đoán ra được cái sai của mình, bèn cúi đầu xin lỗi ríu rít. Nhưng đáp lại sự sợ hãi của