Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/763 lượt.
n vào hình ảnh trước mắt. Một người đàn bà trông khoảng ba mươi, tóc ngắn màu nâu hạt dẻ, khuôn mặt của người châu Á, trên tay còn cầm tô cháo, khụy người xuống nói với cô bé tóc xoăn, ra giọng yêu chiều xen lẫn trách móc:
" Phương Nhã! Không được chạy lung tung! Ngoan, vào phòng ăn hết tô cháo rồi ba sẽ về!"
Quốc Thịnh ngẩn người nhìn bóng dáng hai mẹ con người Châu Á khuất dần, một hồi sau mới có thể lấy lại được tinh thần, lòng cảm thấy thất vọng nặng nề. Đúng là cái tên mà anh mong chờ từng ngày, nhưng rất tiếc người mà anh thật sự cần thì lại không xuất hiện, chỉ là tên trùng tên mà thôi!
Anh lắc đầu, thầm trách mình sao quá ngu ngốc, một hồi lâu sau trở về phòng, anh nhận ra rằng tâm trí mình không còn hơi sức đâu mà để ý đến bản kế hoạch trước mắt nữa, bèn lôi ra từ trong vali một chiếc áo, khoác đại lên người rồi nhanh chóng rời khỏi khách sạn.
Thư giãn! Điều duy nhất anh cần, là phải tìm một nơi nào đó, thư giãn đầu óc cho tỉnh táo, tránh việc ngày đêm thương nhớ đến một người con gái mãi không xuất hiện...
Đi được một hồi, chân anh khẽ dừng bước tại quán Bar Night, ngẩn người một lúc lâu... anh cất bước tiến thẳng vào bên trong, hai tay thong thả đút vào túi quần.
Dưới tiếng nhạc xập xình, những người xung quanh ai nấy đều như lắc lư theo điệu nhạc, uốn ** từng nhịp không ngừng nghỉ, trong ánh đèn mập mờ xoay mòng, Quốc Thịnh cảm thấy như đầu óc mụ mẫm đi, chân từng bước đi vào, tiến đến quầy nước uống, dõng dạc nói với tiếp viên quầy bar:
" Cho tôi một chai whisky!"
Trong tích tắc, chai rượu được đưa ra trước mặt, anh rót một ít vào ly đá miệng rộng, rồi uống ực một hơi, như muốn giải tỏa đi những buồn phiền trong lòng.
" Anh cũng ở đây nữa sao?"
Bất ngờ một giọng nói đặc quánh vang lên bên tai khiến Quốc Thịnh xoay đầu lại, anh mở to mắt, không ngờ chàng trai giám đốc tuấn tú của khách sạn Red lại xuất hiện tại nơi này, ngồi kế cạnh anh với bộ dạng say khướt...
Chưa kịp suy nghĩ, anh đã thấy Kevin nhìn anh cười khổ, rồi lại nốc nguyên chai rượu cho đến hết, rồi lại kêu tiếp chai nữa. Đến lúc này, anh mới để ý rằng khuôn mặt anh chàng giám đốc kia đã đỏ ngầu, cả người say khướt cực độ, dường như đã có chuyện buồn nào đó...
Không kiềm chế được tò mò, anh lại cất giọng hỏi bằng tiếng anh:
" Anh không sao chứ? Dường như anh có tâm sự?"
Kevin lúc này hơi nghiêng đầu không đáp, chỉ khẽ đưa ly mình chạm nhẹ vào ly rượu của Quốc Thịnh, cười nói:
" Cụng ly chứ? Tôi và anh đều là người Việt, không cần phải nói tiếng anh!"
Chân mày anh khẽ giãn ra, đôi mắt sáng lên đầy vui mừng. Thì ra anh chàng giám đốc mình vừa gặp buổi sáng cũng là người Việt Nam, không nghĩ ngợi gì nữa cũng đưa ly chìa trước mặt, cụng ly vào nhau mỉm cười:
" Thì ra anh cũng là người Việt!"
Anh nhấp một ngụm rượu, lòng cảm thấy bớt nặng nề đi chút. Dường như gặp được một đồng hương nơi đất khách xa lạ, cũng có thể khiến tâm tình thoải mái vui vẻ được mấy phần. Vào đúng lúc anh định cất lời thì Kevin đã lên tiếng trước, giọng trở nên điềm đạm hơn, nhưng có vẻ không được mấy tỉnh táo:
" Nhìn anh, tôi có cảm giác chúng ta đang đồng tâm sự!"
Quốc Thịnh ngẩn người, không kịp phản ứng lại thì Kevin lúc đó lại nói:
" Có phải là cô gái trong tấm ảnh đó không?"
Phương Nhã bước xuống taxi, chân rảo bước thật nhanh vào khách sạn Red, hồ hởi cất giọng với anh chàng nhân viên cửa quầy:
" Anh ơi! Cho tôi hỏi, có giám đốc ở đây không?"
Anh nhân viên ngẩn người, nhăn trán nhìn cô hỏi lại:
" Cô nói cái gì?"
Nhìn vẻ mặt khó hiểu của chàng trai, cô mới sực nhớ ra là ban nãy mình hỏi bằng tiếng việt, bèn chuyển giọng sang tiếng anh:
" Anh cho tôi hỏi có giám đốc ở đây không?"
" Dạ thưa cô, cô có hẹn trước với giám đốc không? Tên cô là gì?"
Cô ngây người một lát, quên mất là chưa bao giờ đặt chân vào khách sạn này, nên không ai biết cô là ai cả. Định bụng sẽ muốn lên tìm anh trao tận tay chiếc áo khoác, nhưng thân phận của anh là gì, đâu phải ai muốn gặp là có thể gặp!
" Thôi vậy! Nhờ anh trao dùm giám đốc cái áo khoác giùm tôi! Tôi về đây!"
Vừa bước chân ra khỏi cửa khách sạn, đầu óc cô như tỉnh táo hẳn, lòng hoài nghi hành độc kỳ cục của mình từ nãy đến giờ, việc đem áo khoác cho anh đâu cần cô phải cất công đem tới, chỉ việc nhờ người làm là được thôi mà!???
Nghiêng đầu ngẫm nghĩ, thái độ của cô có vẻ rất sốt sắng, cô lo lắng cho anh thế này có phải là hơi quá không? Hơn thế nữa, giờ cũng đã tối, có lẽ anh cũng sắp về rồi...
Nghĩ đoạn, cô liền lấy máy ra gọi điện, nhưng tiếng chuông chỉ vừa kêu một tiếng thì lại cúp máy thật nhanh. Mắt lại nhìn chăm chăm vào trong khách sạn, lòng không khỏi thở dài:
" Sáng giờ anh ấy không gọi cho mình, có lẽ là bận lắm. Mình không nên phiền thì hơn!"
Gió khẽ sượt qua người, mái tóc của Phương Nhã khẽ tung bay trong gió. Cô thở ra làn khói, hai tay đút vào túi áo để giữ ấm, xoay người cất bước đi .
Nhưng rồi chân chợt khựng lại, đôi tay lỳ lợm lại lấy ra chiếc điện thoại màu hồng nhỏ xinh, tay chần chừ bấm số ...