Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/762 lượt.
anh là một cái nhìn đầy sắc bén của Kevin:
" Anh đi làm được mấy ngày?"
" Ơ , dạ .. dạ một tuần!" - Anh chàng ban đầu còn ngơ ngác, nhưng nhìn thấy Kevin khẽ hừ một tiếng, liền tái mét mặt mày, ấp úng nói.
" Ra là thế! Tôi sẽ xử lý sau!" - Nói rồi anh liền quay sang trao thẻ tận tay vị khách, mỉm cười đầy thân thiện - " Xin lỗi anh! Lỗi là ở nhân viên chúng tôi! Anh có phiền không nếu tôi mời anh một bữa ăn trưa?"
Thoáng thấy vẻ mặt của vị khách dường như định chối từ, thì anh lại nói ngay, tay chỉ thẳng về phía thang máy:
" Vì sơ suất của chúng tôi mà gây phiền hà cho anh thật không đáng. Bây giờ đã trưa, anh có thể để lại hành lý cho nhân viên khách sạn đem đến phòng anh, sau đó vào phòng ăn trưa của chúng tôi, không tính phí, xem như là lời xin lỗi của khách sạn Red được chứ?"
Anh chàng cười khẽ, rồi gật đầu với Kevin. Môi cũng nở một nụ cười vừa lòng:
" Vậy thì tôi đồng ý!"
" Tôi là Kevin! Hân hạnh được gặp anh!" - Anh vừa nói vừa chìa tay trước mặt vị khách.
" Tôi là Quốc Thịnh! Rất vui khi biết anh!"- Nói đoạn, anh chìa tay ra bắt lấy tay của Kevin, khẽ mỉm cười.
Thoắt chốc, hai đôi mắt họ gặp nhau, trao cho nhau một cái bắt tay đầy lịch sự. Không ai nhận ra rằng, sau một lần giao lưu gặp mặt, định mệnh của họ lại một lần nữa xoay vòng.
Trời đã xế chiều, dưới làn khói mờ ảo qua hơi thở, Phương Nhã co rúm người lại, trùm chăn kín mít, phà những hơi thở nóng hổi lên tay mình, xoa xoa. Rồi chưa đầy ba giây sau, cô liền bật người ngồi dậy, mắt đảo liên tục quanh phòng:
" Hình như tối hôm qua Kevin không mặc áo phông mà đến thẳng khách sạn luôn thì phải! Hôm nay trời lạnh như thế, anh ấy sẽ cảm lạnh mất!"
Nghĩ đoạn, cô chạy vội vào phòng làm việc của anh, với tay lấy chiếc áo khoác màu nâu sậm to bè trên móc treo quần áo, phủi phủi lên thân áo rồi tư lự mỉm cười.
Bước xuống cửa lầu, cô ngó nghiêng một hồi rồi vọng vào trong nhà nói với Thảo Nhi:
" Thảo Nhi! Chị ra ngoài hóng mát một chút, một lát chị về nhé!"
Phương Nhã vừa nói xong liền chạy một mạch ra ngoài, đứng trên giao lộ của ngã ba, cô bắt đầu đưa tay ra ngoắt xe, vẻ mặt hồ hởi hiếm thấy:
" Taxi!"
Trong khi đó ...
" Chị Jessica! Không được, giám đốc sắp về ..."
Thảo Nhi trên người còn đeo tạp dề, tức tốc chạy ra ngoài ngăn cản Phương Nhã, nhưng đến khi định thần lại thì trước mặt chỉ còn là khoảng không vắng lặng, bóng dáng cô đã biến mất nhanh chóng.
............
" Cộp!"
Kevin đóng sập bản hồ sơ lại, đôi chân mày cau lại tưởng chừng như sắp dính chặt lại vào nhau, mắt vô thức liếc nhìn đồng hồ trên tay, anh ngã đầu dựa vào thành ghế.
Đã 5h chiều, thường thì giờ này anh sẽ về nhà cùng ăn cơm với Phương Nhã. Nhưng hôm nay tâm tình anh không được tốt, lại thêm phần công việc quá bận rộn, khiến anh quên mất cả thời gian. Suy nghĩ một hồi, không hiểu sao anh lại bấm số gọi điện về nhà:
" Alo!"
Tiếng chuông vừa reo được một tiếng, thì đầu dây bên kia đã nghe giọng Thảo Nhi bắt máy. Hàng lông mi khẽ động đậy, anh siết chặt điện thoại, áp thật sát vào tai mình:
" Jessica đang làm gì?"
" Ơ, giám ... giám đốc!!! Ơ ... chị ... chị ... Jessica vừa mới ra ngoài. Chị ấy bảo muốn ra ngoài hóng gió!"
Thảo Nhi giật thót mình bởi giọng đầy lãnh đạm của anh, mồ hôi túa ra trên trán. Đúng thật cô không nghĩ đến tình huống anh gọi điện về nhà nhanh như vậy, lại ngay sau lúc Phương Nhã rời khỏi nhà.
" Giám ... giám đốc! Em đã dặn chị ấy là giám đốc sắp về rồi, mà ... mà ..."
Cô bé sợ rằng sẽ bị la mắng, nên hấp tấp giải thích, giọng có phần rụt rè hơn. Sau một hồi lặng thinh, đến khi cô bé tưởng rằng đầu dây bên kia đã cúp máy, thì lúc đó anh mới cất tiếng:
" Được rồi! Giờ tôi chưa về đâu! Cô ấy cũng chỉ đi loanh quanh một tí rồi về, không có gì phải lo!"
Không đợi Thảo Nhi mở miệng, anh nhanh chóng cúp máy, cảm nhận được rằng trong lòng khó chịu, chân mày không khỏi cau lại:
" Ngay cả cuộc gọi cho mình cũng không có, còn vui vẻ đi hóng gió?"
Đôi mắt anh vụt tối sầm, khẽ cười gằng một tiếng, đầu óc không còn muốn nghĩ gì tiếp nữa, khoác áo lên người rồi đi thật nhanh ra khỏi khách sạn, leo lên xe phóng chạy đi, khuất nhanh sau con đường vắng bóng.
Trong khi đó, tại phòng 507 ...
Quốc Thịnh đang ngồi nghiền ngẫm bản kế hoạch bên đối tác, một tay chống cằm, một tay nhìn vào màn hình laptop thăm dò những thông tin trong việc kinh doanh, lòng trở nên vô cùng rối rắm.
" Phương Nhã!"
Tiếng gọi the thé của một người đàn bà thốt lên từ xa khiến tim Quốc Thịnh như ngừng đập, toàn thân căng cứng, mọi cảm xúc dồn nén bao lâu sắp trào ra thì bị anh cố dằn lòng lại, kìm nén trong hơi thở phập phồng, môi bật cười chua chát:
" Chỉ là trùng tên. Cô ấy không thể nào đến được đây ..."
Miệng thì nói nhưng trong lòng anh không tránh nổi hoang mang, hai tay run rẩy, đôi chân dường như không còn muốn nghe lời anh nữa, liền lao như bay xông ra ngoài, miệng không khỏi thốt lên đầy kích động:
" Phương Nhã!"
Vừa lao ra khỏi cửa, anh chợt đứng sững lại, mắt đờ đẫn nhì