Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1843 lượt.
hông diễn tả bằng lời.
Khóa tơ ba mươi sáu vòng
Tôi không rời mắt khỏi chiếc khóa như bị thôi miên, không thể tưởng tượng nổi bên trong chiếc khóa Song Long này lại cất giấu một cỗ máy tinh vi đến như vậy, quả thực đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến một việc như thế này.
- Một cỗ máy tuyệt vời, quá tuyệt vời, hay đấy, hay đấy! – Hắc Lão Ngũ vừa xoa cằm tán dương cỗ máy vừa đi vòng vòng xung quanh miệng lỗ rồi mới quay sang nói với tôi. – Nãy giờ phải đứng ngoài nhìn tay chân ngứa ngáy quá, giờ để lão già này thử xem sao?
- Lão Ngũ, cứ để cháu thực hiện nốt cho, biết đâu ở dưới đó còn có những loại ổ khóa cổ quái khác nữa. – Tôi vừa ấn chặt ngón cái vào vết thương trên ngón trỏ để cầm máu vừa nói với lão.
Thấy tay tôi vẫn không ngừng rỉ máu, chị Giai Tuệ vội vàng lấy bông gạc trong balô ra định băng lại cho tôi.
Hắc Lão Ngũ vén tay áo lên, cười khoái chí rồi vỗ vai tôi mà nói:
- Được rồi, không có bản lĩnh thì sao làm được việc này, coi như mi chính là người lập công đầu rồi. Cái khóa hút máu chết tiệt này giờ đã được mở ra, bên dưới chẳng qua cũng chỉ là một cỗ máy thử lòng chúng ta mà thôi, Hắc Lão Ngũ ta thừa sức đối phó với chúng, mi cứ dưỡng sức đi.
Thấy thái độ cương quyết của lão, vả lại tôi cũng đã thấm mệt, nên cũng không giằng co thêm nữa mà chỉ gật đầu nói:
- Vâng, vậy Lão Ngũ giúp cháu nhé! – Rồi quay sang để chị Giai Tuệ giúp cầm máu, nhưng nhất quyết không chịu băng lại, vì hai bàn tay này sẽ còn phải dùng nhiều đến nó.
Hắc Lão Ngũ vuốt vuốt chỏm râu, rồi chắp hai tay sau lưng, vặn vẹo một hồi sau đó quay người lại, hai bàn tay lão nắm chặt vật gì đó tròn dẹt màu đen sậm, nhẵn bóng, to chừng một phần tư lòng bàn tay. Tôi quan sát thấy vạt áo sau của Lão Ngũ bị vén lên một chút, nhưng thực ra không kịp nhìn thấy lão hành động, nên không hiểu bằng cách nào mà vật đó lại xuất hiện trong tay lão.
[1'> Chính là bạch kim đã qua tôi luyện chuyển sang màu đen, nhưng vẫn giữ được độ sáng bóng, được coi là một loại hợp kim quý hơn cả bạch kim.
Hắc Lão Ngũ đặt chiếc gương Dạ Minh sang bên cạnh, lách cách vài tiếng rồi cầm một đầu chuỗi hạt, vừa thả mạnh chuỗi hạt xuống miệng lỗ vừa nheo mắt ngắm theo hướng rơi của nó.
Điều kinh khủng lập tức xảy ra, khi chúng tôi vừa nghe thấy tiếng của những hạt ngọc va vào thành lỗ, thì trong cái lỗ tối đen như mực lập tức bắn ra năm lưỡi dao hình răng cưa, mỗi lưỡi chỉ dài khoảng năm sáu phân, vô cùng sắc bén, chúng va chạm với chuỗi hạt gây ra một tràng âm thanh đinh tai nhức óc. Không chỉ thế, những lưỡi dao đó bay một vòng rồi lại liệng theo hình vòng cung quay trở lại với tốc độ chóng mặt, giống như chiếc chong chóng với tiếng kim loại chát chúa.
Tôi thè lưỡi ra, chỉ lắp bắp được mấy chữ “Quá nguy hiểm!”. Giả sử những người không biết chiếc bẫy tinh vi này dại dột thò tay xuống dưới lỗ thì e rằng ngay cả xương cũng bị nghiền nát, không để lại dấu vết.
Lão Ngũ nheo đôi mắt lá răm mỏng dính lại, tập trung dõi theo hướng bay của những lưỡi dao, tay trái lão tuốt một viên từ chuỗi hạt rồi đặt trên móng tay ngón giữa của bàn tay phải, nhắm thật chuẩn vị trí rồi bắn mạnh vào bên trong lỗ, viên ngọc nhanh như chớp lao thẳng vào bên trong.
Một tia sáng lói vụt lóe kèm theo một chuỗi âm thanh chói tai dọi đến, ngay sau đó là tiếng lưỡi dao rơi xuống đáy lỗ vọng lại, thì ra một lưỡi dao đã bị gẫy đôi, một phần rơi xuống phía dưới.
Tôi giật nảy mình, quay sang nhìn lại đôi bàn tay xương xẩu như chân gà của lão, bỗng chột dạ không hiểu tại sao đôi tay gầy gò của một lão già lại mang một sức mạnh lớn đến như vậy, lại còn có thể bách phát bách trúng chuẩn xác như thế.
Hai tay Lão Ngũ cứ thế không ngừng tuốt từng viên ra khỏi chuỗi hạt rồi bắn vào phía trong miệng lỗ, bốn lưỡi dao còn lại cũng lần lượt bị bắn rơi, giờ chỉ còn lại một phần của bốn lưỡi dao nhưng tốc độ đã yếu đi rất nhiều.
Đợi một vài giây sau, Lão Ngũ lại tiếp tục dùng những hạt còn lại bắn vào phần gốc của bốn lưỡi dao để đổi hướng quay của chúng, những tiếng lạch cạch nối tiếp nhau vang lên rồi ngưng bặt. Một lúc sau, các lưỡi dao dừng quay thật, thì ra chúng đã bị bắn trúng, cắm lỗ chỗ vào xung quanh tường. Thấy khuôn mặt lão giãn ra, tôi đoán là lão đã giải quyết xong những lưỡi dao đó.
Lão Ngũ lồm cồm đứng lên, cúi xuống nhặt lại bốn viên ngọc rơi trên mặt sàn, rồi thò tay vào miệng lỗ gắp ra viên ngọc đầu tiên, đặt vào lòng bàn tay, ra sức ấn hai tay thật mạnh vào nhau, “rắc, rắc” vài tiếng, những viên ngọc giờ đã lại hợp thành một vật hình tròn dẹt màu đen trũi. Xong việc, Lão Ngũ nhanh tay cất chuỗi Ô Kim và gương Dạ Minh vào trong áo rồi mới quay sang chúng tôi, cười khoái chí:
- Nhóc con, thấy tài nghệ của Lão Ngũ ta có điêu luyện không?
Tôi và chị Giai Tuệ cùng giơ ngón tay cái ra hiệu bái phục và đồng thanh nói:
- Lão Ngũ thật không ai sánh bằng!
Khuôn mặt Lão Ngũ giãn ra tỏ vẻ vô cùng đắc ý, lão cười phá lên rồi không ngừng tấm tắc:
- Cũng hay, cũng