XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

n miệng hang nên tôi vẫn nhìn thấy đốm sáng từ xa xa, thế nhưng giờ nó chỉ như một ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.
Lão Ngũ thả tay tôi ra, rồi bỗng “tách” một tiếng, cả đường ống dẫn giờ bừng lên trong thứ ánh sáng xanh nhạt. Lão lôi chiếc gương Dạ Minh ra, lần lượt hướng về phía chúng tôi kiểm tra.
- Hai đứa đều không sao chứ?
- Không sao ạ! – Chúng tôi ngó sang nhau rồi đồng thanh trả lời.
- Không ngờ lại có một căn hầm to đến vậy, hay đấy, hay đấy. – Nói rồi lão đá chân lên vòng xích, tiếng leng keng vọng khắp bốn bức tường vang lên. Lão bỗng cười ha hả, ra chiều đắc chí:
- Xem ra đây chính là chìa khóa của căn hầm này rồi, hay đấy, hay đây!
Chị Giai Tuệ quan sát kỹ bốn phía rồi mới lên tiếng:
- Những chuyên gia trắc địa khảo sát có nói rằng, bên dưới tấm bục này có một khoảng không gian rất rộng, chắc chính là nơi này đây. Sở thúc cũng đã tìm ra con đường này, nhưng sau khi xuống đây thì mất tích.
Nghe thấy chị Giai Tuệ nhắc đến ông nội, tôi đột nhiên nhớ ra, ông nội tôi cũng xuống tới đây rồi đi theo đường nào nhỉ? Tôi vội vàng giằng lấy chiếc gương Dạ Minh trên tay Lão Ngũ, soi từng centimet bốn bức tường xung quanh để tìm dấu vết.
Tôi không ngừng tìm kiếm, miết mạnh lên bức tường rồi lại vỗ lên đó để nghe âm thanh phát ra, thế nhưng vẫn chỉ là bốn bức tường lạnh ngắt, tôi không tìm thấy một manh mối nào vế cánh cửa hay một lối đi nào khác. Ông nội tôi rốt cuộc đã ở đâu? Tôi hoang mang quay sang nhìn hai người bọn họ.
- Cũng không đúng! – Lão Ngũ bỗng lên tiếng, tay xoa cằm vẻ đăm chiêu. – Nếu như lão Sở cũng qua con đường này, rồi mất tích ở đây, vậy thì chắc chắn lão cũng phải phá được những cửa ải vừa xong. Viên ngọc hút máu thì không nói làm gì rồi, nhưng mọi người đều tận mắt chứng kiến, năm lưỡi dao kia là có thật. Giai Tuệ, vậy lúc phát hiện ra lão Sở mất tích, mọi người có thấy dấu vết của những lưỡi dao đó văng ra không?
Chị Giai Tuệ “ồ” lên một tiếng, ngẩng mặt lên nhìn quanh bốn phía, suy ngẫm một hồi rồi trả lời:
- Đúng thật là không có, lẽ nào Sở thúc đã mở cánh cửa khác, mà không phải phá năm lưỡi dao kia? Hoặc là, Sở thúc không hề qua con đường này mà tìm ra một con đường hoàn toàn khác.
Lão Ngũ chăm chú nghe lời nhận xét của chị Giai Tuệ rồi gật gù nói:
- Ừ, có lý, có lý! – Lão trầm ngâm vuốt vuốt mấy sợi râu lưa thưa dưới cằm. – Lão Sở chắc chắn đã đi qua lối đó, nhưng không thể nào đoán ra lão đã làm cách nào bỏ qua năm lưỡi dao kia, xem ra đúng là còn có một cánh cửa khác thật.
Dừng lại một lúc, lão quay sang nhìn tôi, vỗ vỗ lên bức tường kim loại bên cạnh, cười xòa rồi nói:
- Chúng ta cứ thử tìm xem thế nào, xem xem làm thế nào để đi tiếp, khéo Lão Sở lại đang ngồi ở đâu đó đợi chúng ta đến uống rượu cùng cũng nên. Ha ha. Hay đây, hay đấy!
Tôi thở dài, nghĩ bụng Lão Ngũ chỉ là đang an ủi mà thôi, thế nhưng tôi vẫn nuôi hi vọng điều đó là sự thật, mong rằng ông nội đang bình an ở một nơi nào đó đợi chúng tôi.
Lão Ngũ chỉnh lại góc chiếu sáng của chiếc gương Dạ Minh cho rộng hơn, rồi đặt ở một góc khiến cho đường địa đạo giờ giống như một chiếc đèn lồng lớn với ánh sáng hết sức rực rỡ.
Dưới ánh sáng từ chiếc gương Dạ Minh, ba người chúng tôi đều căng mắt, miết tay lên bức tường kim loại, cố gắng tìm cho ra cỗ máy đang được cất giấu.
Mặt tường nhẵn mịn một cách lạ thường, không thấy bất kỳ một dấu vết lồi lõm, chúng dường như phẳng lì từ trên xuống dưới, cũng không biết được nó làm bằng chất liệu gì, sau khi đã xem xét kĩ đến từng milimet cũng không tìm ra được một dấu hiệu khả quan, dù chỉ là một vết nứt. Tôi bắt đầu thấy sốt ruột, giậm chân cau có, chẳng nhẽ lại chịu chết dí ở đây hay sao?
Chị Giai Tuệ nắm lấy tay tôi, khẽ bóp nhẹ, rồi cúi đầu nhìn xuống sợi dây xích dưới chân và lưỡng lự nói:
- Chúng ta… có nên… hay là thử kiểm tra sợi xích này xem sao?
Lão Ngũ “ừ” nhẹ một tiếng, gật gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
- Cũng có thể. – Nói rồi lão cúi gập người xuống với lấy sợi xích rồi giật mạnh lên, nhưng vẫn không có chút phản ứng gì. Lão liền ném sợi xích đánh phịch xuống đất, nói tiếp. – Không phải, không phải, nó không hề nhúc nhích!
Thấy hình dạng của sợi xích hơi lạ thường, trong đầu tôi bỗng vụt lên một ý nghĩ mơ hồ, tôi vội vàng quỳ gối ngồi xuống, cầm sợi xích lên tay quan sát tỉ mỉ. Sợi dây xích dài khoảng bảy tám phân, móc xích to chừng đầu ngón tay, tôi đếm tổng cộng gồm có ba mươi sáu mắt xích kim loại được mài giũa hết sức tinh vi, chúng xâu lại với nhau tạo thành một chuỗi dài.
Tôi mân mê sợi xích trên tay, nhấc hai mắt xích lên ghép lại với nhau. Bỗng phát hiện ra tại mỗi điểm nối của mắt xích đều có một sợi dây kim loại rất mảnh, màu xám bạc xuyên qua. Tôi dùng móng tay út khều nhẹ lên, nó là một sợi kim loại vô cùng mềm mại và dẻo dai. Tôi chuyển sang quan sát những mắt xích khác, chúng đều có cấu tạo y hệt như vậy, vậy là đã rõ, sợi kim loại mảnh màu xám bạc này dùng để nối hai mắt xích lại với nhau.
Quan sát đến đây, tôi dần dần hiểu ra vấn đề, cảm thấy trong lòng đã có một hướng đi nhất đị