Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.
hay…
Chị Giai Tuệ tủm tỉm hỏi lại lão:
- Lão Ngũ sao không nói “hay đấy” mà lại đổi thành “cũng hay” rồi?
Tôi vội nhanh miệng nói chen vào:
- Em biết rồi, bởi vì sau màn cũng hay này nhất định sẽ là màn quá hay!
Nói xong, ba người chúng tôi quay sang nhìn nhau, rồi cùng phá lên cười, cảm giác gần gũi thân quen tăng lên rất nhiều.
Chị Giai Tuệ dìu tôi bước tới miệng lỗ, quỳ gối xuống ngó vào bên trong, bốn phần còn lại của lưỡi dao cắm vào các cạnh xung quanh, phần giữa của năm lưỡi dao đều có gắn một hòn bi rỗng, được xỏ qua hai sợi dây mảnh màu xanh, nhờ đó mà lưỡi dao mới có thể quay được.
Cả cái lỗ sâu chừng hơn chục centimet, dưới đáy là một tấm kim loại màu vàng kim có gắn một khuyên tròn màu xám bạc ở chính giữa, viên huyết ngọc không biết đã lặn đi đâu.
Chị Giai Tuệ giờ mới chịu lên tiếng:
- Vị trí chiếc khuyên này ngay ở chính giữa, liệu nó có phải lại là một chiếc khóa khác?
Tôi nhìn kỹ lại lần nữa, do dự một lúc rồi nói:
- Em không nghĩ là một chiếc khóa, hình như nó là một cái chốt thì phải. Hay là để em kéo lên thử xem!
- Đợi đã! – Chị Giai Tuệ bỗng kéo tay tôi lại. – Để chị. Hai người đã mệt suốt từ nãy tới giờ rồi, việc này cứ giao cho chị.
Tôi và Lão Ngũ quan sát kỹ càng chiếc khóa lại một lần nữa, với những gì được tận mắt thấy, chúng tôi thực sự không nhận ra dấu hiệu của cỗ máy nào ẩn giấu, nên quay sang gật đầu đồng ý.
Chị Giai Tuệ bỏ chiếc balô đang đeo trên lưng xuống, lấy ra hai chai nước lọc đưa cho chúng tôi uống. Rồi chị đi tới bên chiếc khóa, cúi rạp người sát xuống miệng lỗ, thò một tay xuống bên dưới, móc một ngón tay vào chiếc khuyên kim loại, hơi nhấc lên rồi chị quay đầu nói với chúng tôi:
- Có thể nhấc lên được rồi!
Nhận thấy không có gì khác thường, chị nhấc cao cánh tay lên. Điều lạ ở chỗ, trong chiếc lỗ đen thui đó không phát ra bất kì âm thanh nào, tôi đoán rằng, nhất định chúng đã được phủ một lớp dầu bôi trơn.
Chiếc khuyên kim loại dần dần được kéo lên khỏi miệng lỗ, đồng thời kéo theo cả một đoạn dây xích với những vòng khuyên tròn nối lại với nhau. Lên khỏi miệng lỗ khoảng năm phân, sợi dây xích bỗng khựng lại không sao kéo thêm được nữa. Chị Giai Tuệ đặt chúng lên mặt sàn cạnh miệng lỗ, nhưng cũng không thấy chúng bị kéo lại, đợi một lúc vẫn không thấy phản ứng gì.
Lão Ngũ bước tới, cầm sợi dây xích lên, bực tức nói:
- Cái trò chết tiệt gì thế này, mất cả ngày trời với nó mà vẫn chưa mở được là sao?
Tôi cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, đang định mở lời thì mặt sàn dưới chân đột nhiên rung lên bần bật, trong phút chốc chúng tôi như rơi tõm xuống hố sâu, mọi thứ trước mắt trong nháy mắt đã phủ một màu đen ngòm.
Bất ngờ trước hoàn cảnh, ba người chúng tôi đồng loạt lên tiếng, tôi thì “á” một tiếng, Hắc Lão Ngũ chỉ một câu “mẹ kiếp!”, còn chị Giai Tuệ thì buột miệng kêu “ừm!”. Đấy đều rất đúng với tính cách của từng người chúng tôi.
Nghe thấy tiếng của hai người kia bên cạnh mình nên lòng tôi cũng yên tâm phần nào. Mới đầu, tôi cứ nghĩ chúng tôi bị rơi xuống một cái hố sâu hoắm, tay chân vẫn đứng vững trên sàn nhưng chỉ có điều mặt sàn không ngừng lún xuống dưới giống như đang đứng trong thang máy vậy. Tôi không thấy mặt sàn rung chuyển nhiều nữa mà chỉ nghe bên tai có tiếng ken két nhè nhẹ của kim loại cọ xát vào nhau.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, trần nhà của điện Sùng Chính mỗi lúc một nhỏ lại, xem ra chúng tôi đang tụt sâu xuống hầm nằm ngay dưới bục ngai vàng của hoàng đế.
“Tách!” một tiếng, Hắc Lão Ngũ mở chiếc gương Dạ Minh, khiến khung cảnh xung quanh đột ngột sáng bừng.
Tôi ngó nghiêng quan sát bốn phía, xung quanh chúng tôi đều là bốn bức tường vuông góc với nhau, nó giống như một đường ống thông gió, trên bốn bức tường đều ánh lên màu kim loại.
Chị Giai Tuệ bỗng giậm chân thình thích, chán nản thốt lên:
- Chết rồi, cháu để quên đèn pin trên kia mất rồi!
Lão Ngũ tặc lưỡi nói:
- Sợ cái gì, ta dùng cái gương này cũng được chứ sao? – Nói rồi lão liền nắm chặt lấy cổ tay tôi. – Mọi người phải nắm chặt tay nhau, nhất định không được tách ra, có giời mới biết được bao giờ mới tới nơi. Phải rồi, chúng bay mau nhắm mắt lại, lưỡi đặt lên hàm trên, hít vào bằng mũi thở ra bằng mồm, càng xuống dưới không khí càng loãng sẽ khó thở hơn đấy.
Tôi và chị Giai Tuệ vội thực hiện theo kinh nghiệm của tiền bối, ba người chúng tôi nắm tay nhau tạo thành vòng tròn, nhắm mắt, điều chỉnh nhịp thở, im lặng chờ đợi cho chiếc thang máy khổng lồ này chạm đất.
Mặt sàn vẫn tiếp tục sâu xuống dưới, tôi bắt đầu thấy tim mình loạn nhịp, đã vài lần hé trộm mắt để nhìn, tôi cảm thấy càng xuống sâu, bóng tối xung quanh như càng dầy lên khiến cả đường dẫn giờ chìm vào một màu đen kịt, nhiệt độ mỗi lúc một xuống thấp, đem lại cho con người ta một cảm giác mát mẻ sảng khoái. Tôi đang không biết chúng tôi đã xuống dưới này bao lâu rồi, thì bỗng nhiên mặt sàn hơi rung nhẹ, đầu óc tôi hơi choáng váng, bụng dạ cồn cào, hình như chúng tôi đã đến nơi.
Tôi vội vàng ngẩng đầu ngó lên, do chiếc đèn pin chị Giai Tuệ bật để trê