Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341618
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1618 lượt.
thác người, để rồi nhận ra giữa bao nhiêu khuôn mặt đó, giữa bao nhiêu bóng hình đó, không có ai giống với Thính Phong.
Người mà chỉ một giây trước thôi còn mang hơi ấm đến cho cô, lúc này đã biến mất như làn khói mỏng, không thể nào tìm thấy.
Cô hoang mang đứng ở giữa đường, hệt như một đứa trẻ bị lạc, cô đơn và bất lực.
Từ rất lâu rồi cô vẫn luôn chỉ có một mình trên đường đời, nhưng chưa bao giờ biết sợ hãi, cũng chưa bao giờ dám sợ hãi. Không biết từ bao giờ cô lại trở nên yếu đuối thế này?
Hóa ra khi cô quyết định đỗ lại nghỉ ở cành cây đó, đã mất đi hoàn toàn dũng khí để tiếp tục bay.
Lãnh Hoan ngẩn ngơ ngồi xuống bên cạnh một cửa sổ gian hàng, bắt đầu nhớ đến từng giây từng phút đã có với anh.
Đêm hôm đó anh đã nhảy cùng cô một điệu valse.
Lần đó, anh điềm nhiên dạy cô cách pha chế rượu.
Lấy chiếc khăn bằng lụa, anh buộc cho cô vết thương nhỏ ở ngón tay.
Hơi thở của anh vẫn còn lưu lại trên chiếc áo len thùng thình đó.
Trong một đêm mưa, cô cầm ô đứng đợi xe.
Con chim đại bàng bay đến tai cô.
Bát sữa đậu nành nóng bốc hơi nghi ngút trong buổi sớm.
Cơ thể cao lớn đứng chắn ngay phía trước khi cô bị đánh.
Vòng tay ôm chặt biết bao đêm.
Cho đến giờ cô mới nhận ra rằng mình đã phụ thuộc vào anh quá nhiều.
Cũng không phải chưa từng tìm cách chống cự lại, không phải chưa từng cố gắng để quên đi, nhưng vì sao mỗi khi nghĩ đến anh, cô vẫn thấy trong lòng đầy xáo trộn.
“Hồ thu vốn không có sóng
Đột nhiên gợn nước lăn tăn
Gợn sóng thay nhau xô mãi
Tình yêu không dừng lại một lần”.
Cô cúi đầu khẽ cười, nước mắt đã bắt đầu ứa ra.
Muốn nói lời yêu biết bao, mà cũng muốn nói tạm biệt biết bao.
“Đứng dậy đi”, một giọng nói bình thản vang lên rõ ràng ngay trên đầu cô.
Lãnh Hoan ngẩng đầu, thấy anh đang đứng ngay trước mắt nhìn mình. Trong thoáng chốc tất cả cảnh tượng xung quanh bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, dường như thế gian này chỉ còn lại hai người bọn họ.
“Em sẽ đứng yên ở đây đợi anh. Cứ đợi mãi, đợi mãi ở đây”.
“Anh không quay lại tìm thì em đợi có tác dụng gì?”
Hóa ra anh vẫn không thể nhẫn tâm với cô.
Lãnh Hoan đứng dậy, vòng tay ôm lấy lưng anh, thật chặt.
“Sao anh lại có thể đánh rơi em được kia chứ”, cô kháng nghị bằng giọng đầy ấm ức.
“Ai bảo em cứ chạy lung tung”, anh nâng cằm cô lên, “Đang ngồi một mình ở đây nghĩ ngợi gì thế?”.
“Nghĩ đến anh”.
Một nét ngạc nhiên thoáng vụt qua khuôn mặt tuấn tú, mắt anh đột nhiên sẫm lại.
“Nghĩ xem liệu anh có đi mất hay không, có quay lại tìm hay không, có biến mất hẳn từ giây phút đó hay không”, cô thở dài một tiếng, đôi mắt vẫn còn giăng phủ một màn sương mờ nhìn xoáy vào anh, “Làm sao bây giờ? Hình như em đã không thể rời xa anh được nữa rồi”.
Thính Phong sững người, lặng lẽ nhìn khuôn mặt đang cố làm ra vẻ tươi cười của cô.
Sự im lặng của anh khiến cô dần trở nên bối rối, cô cúi đầu tự đẩy mình ra khỏi lòng anh, quàng tay vào cánh tay anh rồi đi tiếp về phía trước.
Những ánh đèn neon trên đường phố vẫn nhấp nháy không thôi, đứng ở giữa ngã tư, khung cảnh trước mắt cô bỗng trở nên mờ ảo, không biết nên đi về hướng nào.
Những giọt nước mắt được tích tụ từ quá lâu trong những đám mây dày nặng trịch phía chân trời giờ đây đã hóa thành những bông hoa tuyết mỏng và nhẹ, rớt xuống người Lãnh Hoan, khiến cô càng cảm thấy lạnh lẽo.
Đột nhiên những giọt nước mắt cũng ứa ra, hòa lẫn với hoa tuyết rồi rơi xuống ướt đẫm trên mặt đất.
“Tuyết rơi rồi, chúng ta mau về nhà thôi”, cô nhìn thẳng về phía trước, hỏi anh, không dám quay đầu lại: “Đi đường nào nhỉ, Solo hay là Mayfair?”.
Đèn xanh bật lên, đúng khoảnh khắc cô vừa dợm chân bước đi, anh đột nhiên kéo cô lại rồi ôm siết vào lòng, hơi ấm tỏa lan từ cơ thể anh phút chốc bao trùm khắp người cô.
Mặc kệ dòng người tấp nập lại qua, dừng chờ đèn đỏ, đi tiếp khi đèn xanh, có người rẽ trái, có người rẽ phải ngược xuôi, có người vừa gặp nhau, có người vừa chia cách, chỉ có hai người bọn họ vẫn đứng yên tại đó trong vòng tay nhau rất lâu, rất lâu.
“Đã không thể xa anh nữa rồi ư?”, anh thì thầm hỏi bên tai cô, “Vậy thì đến lúc nào em sẽ yêu anh?”.
Sự Thật
“Vậy thì đến lúc nào em sẽ yêu anh?”
Rõ ràng đã mấy ngày trôi qua, nhưng câu hỏi anh khẽ khàng nói vào tai cô đêm hôm đó vẫn không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu, vấn vít mãi nơi trái tim cô.
Hóa ra con người cô vẫn yếu mềm như vậy, lúc nào cũng run rẩy như đang đi trên lớp băng mỏng, cô lại tiếp tục rút lui thêm lần nữa.
Lãnh Hoan đứng một mình bên khung cửa sổ sát trần, từ trên cao nhìn xuống thế giới muôn hình vạn trạng bên dưới. Lại là một buổi sáng, đối với phần đông mọi người thì nó đơn thuần chỉ là sự khởi đầu một ngày hết sức bình thường. Có người thì than vãn công việc quá bận rộn, lương quá thấp, có người lại vì gia đình mâu thuẫn nên phiền não khôn nguôi… Còn đối với cô, cô chỉ có thể cảm ơn ông Trời đã cho cô tiếp tục được nhìn thấy ánh sáng của một ngày