Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.
. Nếu như số mệnh đùa cợt con người, cô buộc phải ra đi giữa chừng, anh sẽ không cảm thấy khổ đau, hoặc có lẽ cũng sẽ không thất vọng.
Cứ như vậy đi, đợi đến ngày cát bụi về trời đó, xem ai là kẻ thắng, người thua.
---³---
Thính Phong nhìn người con gái vẫn luôn mỉm cười trước mặt mình, đôi mắt chợt sâu hút không thấy đáy.
Anh đợi câu nói đó của cô từ lâu lắm rồi.
Anh không thể nào lý giải nổi sự kích động và bồn chồn khó nói thành tên đang ngấm ngầm trào lên trong lòng mình khi đó là gì. Chỉ biết rằng, mình đã không hề vui mừng như trong tưởng tượng.
Anh vốn tưởng rằng hai bên sẽ còn vờn đuổi nhau chán, không ngờ cô lại đầu hàng nhanh đến vậy.
Cái cảm giác đó giống như việc anh đưa một đạo quân hùng hùng hổ hổ xông đến trước cổng thành, chuẩn bị tâm lý cho trận chiến khốc liệt một mất một còn, nhưng cô đột nhiên lại mở toang cánh cổng, vui mừng đón tiếp anh.
Ánh mắt cô nhìn anh quá mức trong trẻo và kiên định, nó khiến anh muốn tránh đi nơi khác, nhưng ngay sau đó lại là nụ hôn với đầy hơi ấm dịu dàng, khiến cảm giác ngọt ngào cứ lưu lại mãi không thôi.
Đám đông xung quanh bắt đầu tản ra, chỉ có anh vẫn đứng nguyên tại đó nhìn cô, thời khắc ấy, anh đã mất đi khả năng ngôn ngữ.
Còn cô, vẫn cúi đầu giữ chặt lấy cánh tay anh, không hỏi han gì nữa, chỉ khẽ khàng một câu: “Chúng ta về nhà đi”.
Đêm Dài
Máy bay từ từ hạ cánh xuống đường băng ở thành phố M, Lãnh Hoan nhìn qua cửa sổ tới những cao nguyên thấp thoáng đằng xa. Bầu trời nơi ấy vô cùng trong trẻo.
Chỉ mới có mấy ngày ngắn ngủi mà như đã cách xa cả thế kỷ rồi. Là do tâm trạng đã thay đổi ư? Sự do dự bất định trước kia giờ đây đã được thay bằng sự buông xuôi tất cả.
Xuống khỏi máy bay đã có xe ô tô chờ sẵn. Lãnh Hoan vẫn cứ trầm ngâm không nói một lời.
“Làm sao thế?”, Thính Phong quay đầu sang nhìn cô bằng ánh mắt như dò hỏi.
“... Được, vậy thì tối nay gặp”.
Lúc anh nói câu đó rồi tắt điện thoại, sống lưng cô hơi cứng lại.
“Tối nay anh không ở với em được rồi”, anh nhìn cô nói.
Cô quay đầu lại cười: “Không sao đâu, anh bận mà”.
Ánh mắt anh nhìn chằm chặp vào mặt cô, hơi lạnh lùng: “Ngày mai, ngày kia chắc anh cũng không có thời gian để gặp em đâu”.
“Không có gì, vừa vặn đứa bạn em cũng làm đám cưới, em phải tới đó giúp mấy việc vặt”, cô vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng cảm giác thấy như khóe miệng mình đang run lên khe khẽ.
Trong lòng cô tự nói với mình rằng, cô có thể hiểu được, cô cũng có thể chấp nhận được, chẳng phải anh đã dành cho cô thời gian suốt bao nhiêu ngày rồi sao, cho nên cũng cần phải công bằng một chút, người cũ người mới anh đều phải lo chu toàn.
Thế nhưng ánh mắt của anh lại khiến cô đột nhiên thấy lạnh giá vô cùng, ánh mắt u ám đầy phức tạp và rối rắm, khiến cô có thể cảm nhận được sự tức giận anh giấu kín trong lòng mà vẫn không hiểu vì sao anh lại như vậy.
Cô đã làm gì sai ư? Cô đã chấp nhận để cho bản thân mình thoải mái như vậy, thậm chí còn hạ thấp mình đến thế, anh vẫn còn chưa vừa ý hay sao?
Ô tô đi thẳng đến chỗ ở của Lãnh Hoan, khi chuẩn bị xuống xe, cô cúi đầu xách túi của mình, nhưng anh đã vòng tay ôm gọn lấy cô ngăn động tác đó lại.
“Thính Phong”, Lãnh Hoan nhìn anh với vẻ bất an, hơi bức bối.
Anh đưa tay lên giữ lấy khuôn mặt cô, đột nhiên nghiêng người xuống đặt lên môi cô một nụ hôn cuồng nhiệt và cháy bỏng, rồi trong chớp mắt anh đã buông cô ra, khuôn mặt lại trở về với vẻ lạnh nhạt.
Cô thì vẫn trong trạng thái ngạc nhiên, rút lấy túi xách của mình rồi vội vã nói lời tạm biệt, nhanh chóng ra khỏi xe.
Anh không xuống theo cô như mọi lần, chiếc xe quay đầu rồi tăng tốc vọt đi không chút lưu luyến.
Nhìn theo bóng chiếc xe đi khuất, trái tim cô đột nhiên thắt lại. Cảm giác đau đớn kèm theo nỗi thất vọng sâu sắc cứ quẩn quanh trong ngực khiến cô đột nhiên thở gấp.
Có lẽ đến hết đời này cô cũng không thể nhìn thấu được trái tim anh.
---³---
Trong lễ cưới, Cố Ngôn Nặc mặc chiếc váy trắng muốt, nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả trời đông, người con gái được yêu từ trước đến nay vẫn luôn đẹp rạng ngời như vậy.
Lãnh Hoan mỉm cười ôm lấy cô bạn. Thời khắc đó, cô lại cảm thấy buồn thương, nhớ về những năm tháng bọn họ vì chán chường tuyệt vọng mà đã cùng nhau lăn lộn ở bên ngoài, nhớ tới những đêm dãi gió dầm sương không tài nào ngủ được nên cứ trằn trọc mãi bên nhau. Bọn họ đã cùng trải qua biết bao nhiêu phong hoa tuyết nguyệt, cũng đã từng yêu không biết bao nhiêu người.
Thế nên Lãnh Hoan muốn nói với Cố Ngôn Nặc rằng: Sự lựa chọn của cậu hoàn toàn đúng. Nếu như có một người đàn ông đáng để mình yêu thương sâu sắc, thì trao gửi cuộc đời mình cho anh ta cũng đáng.
Thời gian trôi qua như nước, nếu dừng lại quá lâu thì đối với bất kể người nào mà nói cũng là vô cùng lãng phí.
Nhưng bản thân cô thì không thể không dừng lại.
Trong đám đông khách dự lễ cưới, Lãnh Hoan nhìn theo bó hoa cô dâu đang bay đến, cứ lùi dần từng bước về phía sau mặc cho những