
Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1164 lượt.
ạn của hãng Vivienne Westwood, anh đã từng ngó qua hình trên tạp chí khi nó mới được bán ra. Dù bây giờ giá đã bị đẩy lên nhiều lần, song không phải ai cũng dám bỏ tiền mua khi nó còn nguyên giá gốc.
(2). Orb Lighter: Bật lửa có hình sao thổ, một sản phẩm nổi tiếng của hãng Vivienne Westwood.
Cô không làm ra vẻ tình cờ trông thấy sự ngạc nhiên thoáng qua trong mắt anh ta, chỉ cười không thành tiếng.
Khi nhận lại chiếc bật lửa anh ta đưa trả, cô đeo nó lên cổ, sau đó hất hàm về phía sòng bạc, hỏi: “Anh cũng làm việc ở đây à?”.
Anh ta khẽ gật đầu, vẻ không mấy quan tâm.
Cuộc chuyện trò kết thúc, mỗi người bọn họ ngồi một bên bồn nhạc nước, lặng yên hút thuốc. Khúc nhạc buồn thương vẫn tiếp tục phảng phất giữa bầu trời đêm.
“Nhảy một điệu nhé?” Lãnh Hoan đột nhiên nhìn về phía anh ta, mắt sáng long lanh.
Anh ta nhìn khuôn mặt đầy hưng phấn của cô, chỉ tỏ vẻ ngạc nhiên trong giây lát, sau đó đứng lên, hơi nghiêng người xuống, đưa cánh tay trái ra bằng một động tác cực kỳ nhã nhặn, sau đó lại chăm chú nhìn cô.
Tiếng nhạc đầy ma mị cứ vảng vất bên tai, cô đặt tay mình lên vai anh, anh vòng tay quanh eo lưng cô, cánh tay còn lại của cả hai người khẽ đặt lên nhau.
Có người đi qua nhìn cảnh bọn họ ôm nhau với vẻ hiếu kỳ, nhưng chính bọn họ lại không để ý đến điều đó, vẫn chậm rãi bước từng bước nhảy, nhìn từ đằng xa trông giống hệt một đôi tình nhân đang nép sát vào nhau tìm hơi ấm.
Đứng ở khoảng cách gần thế này, cô mới phát hiện đôi mắt anh ta có màu nâu sậm, mái tóc cũng một màu nâu như vậy. Khuôn mặt anh mang nhiều nét không giống với người gốc Hoa thông thường, hình như là con lai. Tuổi anh áng chừng mới chỉ ba mươi, song phong cách lại có vẻ hơi trầm lắng.
“Đã nhìn đủ chưa?”, giọng nói mang đầy vẻ giễu cợt vang lên phía trên đầu cô, “Có thỏa mãn vì những thứ cô nhìn thấy không?”.
Thanh âm mang theo hơi thở ấm nóng lướt qua khuôn mặt cô, Lãnh Hoan cảm thấy hai gò má mình nóng rực lên, hơi hối hận vì đã không kiểm soát được cảm xúc của mình.
Một hồi nhạc chuông sôi động vang lên, cô lấy chiếc điện thoại “cứu tinh” đúng lúc ra, cười với anh chừng như xin lỗi rồi quay người nghe điện.
“Tớ đây”, tiếng Cố Ngôn Nặc vang lên, “Hôm nay cậu đến Windy Casino phỏng vấn đúng không? Kết quả thế nào?”
“Tớ vừa ở đó ra. Bọn họ nhận tớ vào làm rồi”.
“Tớ vẫn cảm thấy chỗ đó hơi phức tạp, cậu phải cẩn thận mới được”, Cố Ngôn Nặc tỏ rõ sự lo lắng.
“Tớ biết rồi, nhưng nếu so với những nơi khác, lương làm bán thời gian ở đây cao hơn hẳn. Với lại tớ cũng chỉ đứng pha rượu ở quầy bar, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu”.
Cô bạn ở bên kia điện thoại hình như thở phào một tiếng, sau đó lại pha trò cười: “Cái sòng bài lớn nhất Scotland đó chính là nơi tốt nhất để câu những con cá ngốc nghếch đấy. Với khuôn mặt xinh đẹp đầy mê hoặc của cậu, đảm bảo từ già đến trẻ đều mê tít, có khi chỉ hôm trước hôm sau đã túm được Boss của mình rồi ấy chứ!”.
“Cố Ngôn Nặc! Cậu thật vớ vẩn”, Lãnh Hoan nghiến răng, ghét nhất việc người khác lấy ngoại hình của mình ra nói đùa, đôi mắt quyến rũ nheo lại vẻ nguy hiểm: “Mặt ai mê hoặc? Boss cái đầu cậu ấy! Mở được cái sòng bạc lớn thế này, không phải là một tay mặt sẹo thì cũng là một ông già xấu hoắc, cậu có hứng thú thì đến mà nhằn”.
Phía bên kia lập tức vang lên một tràng tiếng cười sảng khoái. Cô không chịu nổi nữa, liền ngắt điện thoại.
Hít một hơi thật sâu, cô lấy lại nụ cười hoàn hảo nhất của mình, quay người lại: “Tối nay cảm ơn anh…”.
Nụ cười đông cứng trên môi, nơi quảng trường rộng lớn đó chỉ còn lại có mình cô, người đàn ông kia không biết đã bỏ đi từ lúc nào.
Bồn nhạc nước đã chuyển sang giai điệu khác, đó là một điệu valse với tiết tấu nhanh khiến cô lờ mờ cảm thấy cuộc gặp gỡ vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Lắc lắc đầu, bỗng nhiên thấy một nỗi thất vọng mơ hồ dậy lên trong lòng, cô quay người đi về phía bến xe bus.
Rung Động
“1 Peach schnapps, 2 Smirnoff ice”.
Lãnh Hoan nhìn thẳng vào màn hình không ngừng thay đổi ở ngay trước mắt, tay chân hơi luống cuống, mở tủ lạnh lấy ra hai chai rượu tương ứng đặt lên chiếc khay để trên quầy bar.
Trán cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, vừa mới kịp thở một hơi, order khác đã lại được đưa tới, cô nhìn hàng chữ trên tờ giấy, mắt đờ ra.
“Không thể nào chứ, chẳng phải lúc nãy đã làm cho cô xem rồi hay sao? Trí nhớ gì mà kém thế?”, Grace, người đứng cùng quầy bar với Lãnh Hoan nhìn cô bằng ánh mắt khinh khỉnh, cố tình chơi khó.
(2). Van Gogh, danh họa nổi tiếng người Hà Lan đã từng nghiện rượu trong một thời gian dài, đặc biệt là rượu Absinthe. Nhiều giả thiết y học cho rằng, việc ông thường xuyên gặp phải các vấn đề về thần kinh một phần là do tác dụng của chất thujone có chứa trong loại rượu này.
Anh ta vừa nói vừa làm, phong thái tự nhiên và khoáng đạt, khuôn mặt sát với mặt cô tới nỗi cô thậm chí có thể cảm nhận thấy hơi thở nóng ấm đang làm những sợi tóc tơ rủ xuống bên má mình rung lên nhè nhẹ.
Khô