Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2525 lượt.

vừa ra khỏi hội trường đã bảo Đoàn Diệu Minh và Trình Học Chính đại diện tập đoàn Hoa Hạ trả lời phỏng vấn, còn mình thì về phòng, đồng thời nói Hạng Mĩ Cảnh đi mời bác sĩ.
Trước đó Hạng Mĩ Cảnh có xem sơ đồ khách sạn, cô nhanh chóng tìm thấy phòng y tế, mời hai bác sĩ đến phòng Dung Trí Hằng.
Thực sự cô không ngờ Dung Trí Hằng lại đổ bệnh vào lúc này, nhưng khi tới phòng anh, cô mới phát hiện ra anh để cửa không khép, còn người thì đã đổ lên giường,
Dung Trí Hằng không hề e ngại mà kể hết tình trạng lúc này của mình cho bác sĩ biết, bác sĩ tiến hành kiểm tra nhanh cho anh, cuối cùng đưa ra kết luận: Rối loạn tiêu hoá do ăn phải đồ kém chất lượng, khả năng miễn dịch suy giảm, dẫn đến tình trạng miệng nôn trôn tháo, chóng mặt nhức đầu.
Dung Trí Hằng cũng đoán đuộc tình trạng của mình, nhưng không chịu tiêm, ngay cả thuốc kháng sinh chỉ miễng cưỡng uống hai liều.
Hạng Mĩ Cảnh lập tức đoán ra tai hoạ bắt nguồn từ món mì Hải Nam ăn tối qua, khi mang nước ấm vào cho Dung Trí Hằng uống thuốc, cô bối rối nói: "Dung tiên sinh, đều tại tôi cả, tôi không nên đưa anh đi ăn ở quán ven đường".
Dung Trí Hằng nhanh chóng nhét vốc thuốc vào miệng, rồi cầm cốc nước uống cạn, hơi ngước đôi mí mắt nặng trịch lên nhìn cô: "Không phải cô vẩn ổn đấy ư? Tôi bị thế này không liên quan tới món mì Hải Nam, là do gần đây bận bịu quá, nên khả năng miễn dịch trong cơ thể bị suy giảm, cho dù ăn ở đâu, cũng sẽ có chuyện thôi".
Cô biết anh nói vậy là vì muôn cô yên tâm, nên lại càng thấy ngại, đón lấy cốc nước trong tay anh xong, nói tiếp: "Tôi ra ngoài nói với phó tổng Đoàn và phó tổng Trình biết tình hình của anh, cho họ đỡ lo".
Anh nhìn cô gợi ý: "Gọi điện là được rồi, không cần phải đi mất công". Sau đó nằm xuống giường, nói thêm: "Tôi ngủ một lát, cô ngồi ngoài xem ti vi, có chuyện gì tôi sẽ gọi".
Cô không tiện từ chối, nên nhận lời.
Hoạt động buổi sáng phải đến một giờ mới kết thúc, hai giờ chiều bắt đầu tiến hành giao lưu học hỏi giửa các lĩnh vực kinh doanh riêng.
Đoàn Diệu Minh Và Trình Học Chính chỉ đến thăm Dung Trí Hằng một lát, vì Dung Trí Hằng ngủ suốt, nhưng Trình Học Chính vẫn nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Mặc dù không phải như những người làm kinh doanh khác, hễ mở mắt ra là lập tức nghĩ tới chuyện hôm nay phải trả cho ngân hàng bao nhiêu tiền lãi, nhưng kiếm tiền vốn là việc rất mệt mỏi, hiếm khi có cơ hội được ngủ say ngủ đủ, nên cô ngàn vạn lần đừng làm phiền Dung tiên sinh".
Hạng Mĩ Cảnh gật đầu lia lịa, xem ti vi không dám mở tiếng, di động chuyển sang chế độ rung, mấy tiếng đồng hồ trôi qua cũng chỉ dám gọi điện thoại cho bộ phận nhà hàng, gọi một bát cháo trắng và rau luộc phục vụ tại phòng. Thực ra tối qua cô không ngủ ngon lắm, sáng lại dậy sớm, giửa trưa ngồi trong phòng xem ti vi không tiếng, xem mãi xem mãi liền nhắm mắt ngủ mất. Cuối cùng vẩn là Dung Trí Hằng ra gọi cô dậy.
Cô đang nằm ngủ rất sâu, ngủ rất say, nên lcú mới vừa tỉnh dậy đại não còn chưa kịp tỉnh táo, mở mắt thấy khuôn mặt mờ mờ trước mắt là Dung Trí Hằng, cô sợ tới mức giật mình ngã từ trên sofa xuống thảm.
Dung Trí Hằng cúi người đỡ cô dậy, cười bảo: "Toàn nghe thấy cô hét, "không, không, đừng, đừng", còn tưởng có trộm vào phòng".
Cô bò dậy, vừa chỉnh lại quần áo vừa bối rối nói: "Thật ngại quá, Dung tiên sinh, tôi đã đánh thức anh dậy phải không?".
Anh lại chỉ hỏi: "Nằm mơ thấy gì thế?"
Cô nói bừa: "Mơ thấy mình là đặc công quốc tế, bắt được tên trùm buôn lậu ma tuý ở khu vực Tam Giác Vàng, kết quả thân phận bại lộ, bị rất nhiều người truy sát, mọi kĩ năng sống được học đều mang ra dùng hết".
Chẳng mấy khi thấy anh cười, nhẹ nhàng nói: "Tôi còn tưởng cô nằm mơ thấy mình là công chúa".
Cô cảm thấy khoảng cách giữa mình và anh quá gần, vậy là cúi xuống sắp xếp lại mấy chiếc gối dựa bị vứt bừa bộn trên sofa, cười đáp: "Từng này tuổi rồi mà còn mơ làm công chúa, sẽ bị xã hội vô tình này đào thải ngay". Sau đó rât tự nhiên đi vòng ra đầu kia của sofa, đứng thẳng người, chỉ vào chiếc bát được đậy trên bàn, ra hiệu cho anh: "Tôi đã gọi nhà bếp nấu cháo trắng và rau luộc, có điều chắc nguội cả rồi, để tôi đi hâm nóng lại".
Anh gật đầu đồng ý. Từ sáng tới giờ chưa ăn gì vào bụng, lại vừa nôn sạch, nên anh thấy rất đói.
Hơn ba giờ chiều xuống bếp nhờ hâm đồ ăn vẩn rất thuận lợi. Hạng Mĩ Cảnh nhanh chóng mang cháo và rau về.
Dung Trí Hằng vừa tắm xong, Hạng Mĩ Cảnh thấy anh mặc đồ ngủ thì nghi hoặc hỏi: "Dung tiên sinh, anh không tham gia thảo luận giao lưu với các doanh nghiệp cùng ngành à?".
Anh ngồi xuống trước bàn theo thói quen, đợi Hạng Mĩ Cảnh bày cháo và rau ra, mới cầm đũa lên, đáp đơn giản: "Không tham gia".
Cuối cùng cô cũng đưa ra kết luận rằng việc sức khoẻ của Dung Trí Hằng gặp rắc rối chắc chắn có liên quan tới món mì Hải Nam, điều đó có nghĩa là liên quan tới cô. Anh tới đây để tham gia diễn đàn, giờ lại mặc đồ ngủ ngồi trong phòng húp cháo trăng ăn rau luộc, nhìn rất giống kiểu "đầu voi đuôi chuột".
Dung Trí Hằng hình như chẳng bận tâm tới thời gian của buổi chiều, còn