Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2522 lượt.

: "Không phải chín giờ mới bắt đầu sao? Họ thay đổi thời gian từ bao giờ?".
Trình Học Chính mời cô vào phòng ngồi, cười hi hi bảo: "Họp riêng, không có chổ cho người bình thường".
Cô chau mày: "Sao anh không đi?".
Trình Học Chính chỉ vào tấm bản đồ trên bàn, mặt mày đau khổ nói: "Tối qua lúc ăn cơm, Dung tiên sinh và Bạch lão tiên sinh bàn bạc với nhau là sẽ đi Thiên Nhai Hải Giác sau khi hội nghị buổi chiều kết thúc. Giờ tôi đang làm bài tập, xem phải bố trí thế nào cho thoả đáng".
Cô lại chau mày tiếp lời: "kết thúc thì cũng hơn bốn giờ rồi, đến đo nhanh thì đã năm giờ, đi xem mặt trời lặn sao?".
Trình Học Chính nhún vai: "Sáng mai Bạch lão tiên sinh quay về Los Angeles, chỉ còn rảnh vào chiều nay thôi".
Cô thở dài: "Chỉ là hai hòn đá, thật chẳng có gì đáng xem".
Trình Học Chính nói: "Sếp muốn đi xem, kẻ làm thuê như chúng ta lẽ nào lại cứ bảo không đáng xem", sau đó hỏi Hạng Mĩ Cảnh: "Khu đấy cô quen thuộc hơn tôi, không biết cô có biết chổ nào thích hợp để ăn cơm không?".
Cô ngẫm nghĩ, đáp: "Có hai chổ khá được, nhưng mấy năm rồi tôi không đến đó, không biết còn mở cửa không".
Trình Học Chính lập tức mời: "Nếu không có việc gì, thì cùng tôi đến đó do thám trước được không?".
Cô thấy cũng không tệ, bèn nhắn tin cho Dung Trí Hằng báo cáo tình hình, Dung Trí Hằng chắc đang bận, nên phải hơn mười phút sau mới trả lời: "Được".
Hạng Mĩ Cảnh vẫn nhớ đường, Trình Học Chính mở phần mềm bản đồ trên điện thoại ra, hai người mượn một chiếc xe, tự mình đi.
Lộ trình không quá xa, đường cũng không tới nỗi quá khó đi, đến Thiên Nhai Hải Giác một lúc, hai người đi tìm nhà hàng.
Hai nhà hàng mà trước kia Hạng Mĩ Cảnh thường đến giờ một cái đã biến mất, nhà hàng còn lại toạ lạc ở vị trí khá thuận lợi, một mặt nhìn ra đường, một mặt nhìn ra bờ biển, vì hai tháng trước vừa sửa sang lại, nên khung cảnh khá đẹp, có phong vị của đảo Hải Nam.
Trình Học Chính chọn một phòng rộng có thể chứa được tầm mười lăm người, đều là cửa sổ bằng kính áp đất, nhìn thẳng ra biển.
Hạng Mĩ Cảnh hỏi anh ta: "Đông người như vậy sao?".
Trình Học Chính gật đầu: "Dung tiên sinh vừa gửi tin nhắn dặn. Chắc chúng ta phải ngồi cùng bàn với lái xe".
Hạng Mĩ Cảnh cười: "Giờ biến thành tour đi thăm Thiên Nhai Hải Giác rồi".
Trình Học Chính không phủ nhận, lớn giọng gọi chủ nhà hàng tới để chọn món, sau đó nhét menu vào tay Hạng Mĩ Cảnh, cười: "Nhìn xem nên gọi món gì, trưa nay chúng ta kiểm tra trước mùi vị của chúng ra sao".
Chỉ là một nhà hàng ven biển, tay nghề của đầu bếp có giỏi đến đâu cũng không thể vượt qua được những đầu bếp chính trong các nhà hàng được gắn sao Michelin (1), nhưng cũng may nguyên liệu để nấu tươi ngon hợp khẩu vị, lại thêm mùi vị đặc sắc của địa phương, các món ăn của họ nhìn khá ngon và đẹp mắt.
(1) Một danh hiệu dành cho những đầu bếp và nhà hàng trên thế giới, giống như giải thưởng Oscar cho điện ảnh.
Cuối cùng khi quyết định chọn món, Hạng Mĩ Cảnh thấy trong danh sách có món ốc, tiện tay gạch chéo một cái phía sau.
Trình Học Chính tưởng Hạng Mĩ Cảnh không thích ăn ốc, cười hỏi: "Sở thích của Dung tiên sinh thường không mấy thể hiện ra ngoài, nhưng rau xào ốc là món anh ấy vô cùng yêu thích".
Hạng Mĩ Cảnh không để ý tới động tác của mình, nghe Trình Học Chính nói vậy thì vội xoá dấu gạch chéo đi.
Trình Học Chính bổ sung: "Có điều trong bữa tối qua Dung tiên sinh chỉ uống canh, ăn ít rau. Dạ dày vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, có lẽ không ăn được gì nhiều".
Hạng Mĩ Cảnh thêm cũng không được, mà gạch chéo cũng chẳng xong, nên bỏ món đấy lại, đợi Trình Học Chính chọn.
Thăm dò đường đi, chọn xong nhà hàng, về đến khách sạn đã hơn hai giờ. Nghi thức bế mạc cũng sắp bắt đầu, hạng Mĩ Cảnh và Trình Học Chính đến thẳng hội trường.
Đoàn Diệu Minh đang nói chuyện với người bên cạnh, thấy hai người vào, lập tức bảo Hạng Mĩ Cảnh: "Lát nữa có người mang rượu tối nay sẽ dùng đến, cô không cần phải tham gia buổi bế mạc, về khách sạn đợi đi". Sau đó đưa số điện thoại và phương thức liên lạc của người ấy cho cô.
Cô nhanh chóng lui ra khỏi hội trường, hơn ba giờ thì nhận được rượu, sau đó gọi cho lái xa mà Trình Học Chính đã thuê.
Lễ bế mạc của diễn đàn kinh tế lần này kết thúc vào lúc hơn bốn giờ, buổi tối mặc dù có đãi tiệc, nhưng vì đều là những người bận trăm công ngàn việc, không ít người đã đặt vé cho chuyến về vào buổi chiều hoặc buổi tối, lễ bế mạc vừa kết thúc đã có người ra thẳng sân bay.
Hạng Mĩ Cảnh cô gắng không để chiếc xe mình thuê cản trở những chiếc xe khác ra vào, khi Trình Học Chính gọi cho cô, nói đang ở trong thang máy, cô mới dặn lái xe cho xe đi tới trước cửa khách sạn.
Đúng là Dung Trí Hằng mời thêm rất nhiều doanh nhân nữa, cô đứng ở một bên cửa cung kính nghênh đón mọi người lên xe, cô quen tới tám mươi phần trăm số người được mời, có ba người khá lạ, nghe cách xưng hô cô đoán là nhân viên đi cùng của các quan chức chính phủ.
Bạch Dịch Dụ đi sau cùng, đúng là kiểu công tử phong lưu điển hình, nhìn thấy Hạng Mĩ Cảnh đứng cạnh xe,