Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2526 lượt.
hỏi cô có đói không, có cần cùng ăn không.
Buổi trưa cô không xuống nhà ăn, một là không tiện kháng lệnh Dung Trí Hằng, hai là không tới đó cô lại thấy nhẹ nhõm hơn. Cho đến vừa rồi vào bếp mới mua hai chiếc bánh ngọt để ăn, lúc này cũng không đói, bèn bảo anh mình đã ăn rồi.
Anh gật đầu: "Rau luộc và cháo trắng đúng là chả hấp dẫn gì cả".
Cô lại thấy có lỗi: "Những quán ăn ven đường chỉ hợp với những người có dạ dày khoẻ mạnh như chúng tôi thôi".
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, nói rất bình thường: "Nếu thật sự cảm thấy có lỗi như vậy, thì về Thượng Hải mời tôi ăn bữa cơm là được".
Cô giật mình, im lặng.
Đôi mắt anh vẫn nhìn cô chăm chăm, hỏi tiếp: "Không muốn?".
Cô vội vàng lắc đầu, giải thích: "Tôi sợ tìm không được nhà hàng thích hợp".
Anh cong môi cười, đáp: "Yên tâm, ăn một bữa thôi mà, không để cô bị phá sản đâu".
Cô nhận lời mời anh bữa cơm này chẳng thật lòng chút nào, chỉ mong về tới Thượng Hải, Dung Trí Hằng bận ngày , bận đêm, bận tới mức quên béng bữa ăn đó thì tốt. Ngộ nhỡ anh không quên, thì cô sẽ kéo cả Dung Trí Dật đi theo, dù sao trước anh cũng đã có ý không muốn cô gần gũi quá với Dung Trí Dật, nói không chừng sẽ còn có tác dụng đặc biệt nào đó.
Hoạt động buổi sáng kéo dài, hoạt động buổi chiều lại kết thúc rất sớm.
Hơn bốn giờ, Đoàn Diệu Minh và Trình Học Chính quay về.
Tính cách Trình Học Chính vui vẻ thoải mái, lại là tâm phúc của Dung Trí Hằng, ban đầu còn nghiêm túc kể lể cho anh nghe nội dung giao lưu trao đổi với người đại diện của các công ty , tập đoàn khác, sau đó không kìm được mà nhắc đến Phương Tuân Kiệm và Phương Tử Bác.
"Vốn chẳng ai là không biết họ là anh em, vậy mà trước kia lại làm căng như thế, Phương Tuân Kiệm không ở nổi tập đoàn Hải Thành phải chuyển sang Trung Lợi, gặp nhau ở những nơi như thế này, chào hỏi qua loa cho xong là được. Ai ngờ Phương Tử Bác còn nhất định tới chào Bạch lão tiên sinh, kết quả bị từ chối, không qua được cửa của Bạch Dịch Vụ. Không khác gì vác đá tự đập chân mình".
Dung Trí Hằng nghe thấy nhưng không bày tỏ ý kiến, ngược lại còn dặn Đoàn Diệu Minh: "Chọn một nơi thích hợp, tối nay mời Bạch lão tiên sinh dùng cơm".
Xưa nay Đoàn Diệu Minh luôn răm rắp tuân theo mọi chỉ thị của Dung Trí Hằng không bao giờ thắc mắc, nhưng lúc này bỗng chau mày, hỏi: "Tối nay? Làm vậy có đường đột quá không? Chỉ e Bạch lão tiên sinh không đồng ý?".
Dung Trí Hằng đứng dậy đi vào phòng trong: "Giờ tôi sẽ đi mời ông ấy".
Hạng Mĩ Cảnh không hiểu lắm về động cơ của quyết định này, nhưng quan hệ giữa Dung gia và Bạch gia xưa nay vẫn khá tốt, sau khi Phương Tử Bác bị Bạch gia từ chối không gặp, anh lại đơn độc mời Bạch Tiên Niệm ăn cơm, đủ để mọi người thấy rõ mối quan hệ giữa hai nhà. Phương Tử Bác có tập đoàn Hải Thành, nhưng Phương Tuân Kiệm có sự ủng hộ của nhà Bạch , Dung, bên nào nặng bên nào nhẹ, điều này những người làm ăn kinh doanh tự có đánh giá.
Những bữa tối như thế, cho dù là Mãn Hán Toàn Tịch, Hạng Mĩ Cảnh cũng không muốn tham gia.
Nhìn Dung Trí Hằng đã ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài, cô bèn xin nghỉ phép, lí do là không được khoẻ.
Tâm trạng Dung Trí Hằng khá tốt, cười hỏi có phải cô bị lây từ anh rồi không.
Cô thật sự không muốn đi, vậy là cười đáp:" Đúng thế, tôi bị lây rồi, vì vậy mong anh phê chuẩn cho tôi không phải tới làm loạn chiến trường của đàn ông các anh".
Anh buột miệng dặn: "Cô đừng ra ngoài một mình, ở khách sạn đợi tôi".
Lòng cô thoáng run rẩy, nhưng cũng chỉ còn biết gật đầu vâng dạ.
Buổi tối tới nhà hàng ăn cơm, người đến ăn không nhiều, chắc họ đã nhân cơ hội được tụ tập hiếm có này mà cùng nhau đi đến các nhà hàng hải sản tươi ngon gần đấy. Những người còn lại Hạng Mĩ Cảnh đều không quen, thế càng tốt, đồ ăn ngon trong nhà hàng rất nhiều, cuối cùng cô cũng được yên tĩnh ăn một bửa tử tế.
Ai ngờ vừa mới bắt đầu ăn, Dung Trí Dật đã gọi điện tới hỏi: "Nghe nói cô về Tam Á rồi?".
Cô thừa nhận ngay: "Tôi là nhân tài tổng hợp đa chức năng, không chừng vài bữa nữa sẽ được điều đến các nhà máy dược phẩm của Đức để nghiên cứu loại thuốc mới cũng nên".
Anh ta phì cười, hỏi cô: "Gặp những đại biểu kiệt xuất trong giới kinh doanh từ khắp nơi của Trung Quốc đổ về cảm giác thế nào?".
Cô trêu: "Cảm giác họ là Ngũ Chỉ Sơn, còn tôi là một ngọn cỏ dưới chân núi".
Anh ta phá lên cười một trận, sau đó hỏi: "Tôi định sau khi từ Vũ Hán quay về sẽ đi nghỉ ở Hawaii, cô có muốn cùng đi không?".
Cô thở dài một tiếng: "Một năm thì anh đi nghỉ phải tới hơn nửa năm".
Anh lại hỏi lần nửa: "Rốt cuộc thì cô đi hay không?".
Cô cười hỏi: "Có âm mưu gì trong lời mời này không?".
Anh ta cũng cười đáp: "Âm mưu là tìm một người đẩy hành lí giúp tôi".
Cô yêu cầu: "Đầu tiên anh hãy điều tôi về làm thư kí cho anh trước đã, nếu không cứ vài ba ngày lại nghỉ làm đi chơi như thế, sau này tôi hít gió Tây Bắc để sống à?".
Anh ta nghiêm túc đáp: "Được, đợi bao giờ về tôi sẽ làm thế".
Cô phát hiện có vấn đề, nghi hoặc hỏi: "Anh nói thật?"
Anh ta đáp: "Tôi đã bao gi