XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342479

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2479 lượt.

vừa khéo trưa mai phải tới địa điểm tổ chức sự kiện, nên cô đưa ra lí do rất chính đáng: "Ngày kia là tổ chức party rồi, trưa mai em phải đi các nhận địa điểm".
Không ngờ anh lại nói: "Trưa mai anh nghỉ, đi cùng em".
Cô hỏi: "Mai có phải cuối tuần đâu, sao lại được nghỉ?".
Anh cười đáp: "Anh là sếp, muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ chứ", rồi nói: "Nếu không ngày mai ăn trưa với anh, ăn no rồi anh sẽ không quấy rầy em làm việc nữa".
Cô nhanh chóng cân nhắc được mất, rồi đề nghị: "Địa điểm ăn trưa để em chọn".
Anh cũng đưa ra yêu cầu: "Chỉ cần ăn vào không đau bụng là được".
Cô không kìm được bật cười, nói: "Đấy là vì bụng dạ anh cao quý quá. Sao không thấy em bị đau bụng".
"Khi ấy có phải em rất sợ anh không? Không chừng còn cố tình cho thứ gì đó vào thức ăn để chỉnh anh cũng nên?".
"Em sợ anh tới thế, sao còn dám giở trò gì nữa. Nếu em muốn báo thù thật, thì chắc chắn sẽ ra tay rất độc ác, không chỉ khiến anh đau bụng thôi đâu".
Anh bắt ngay vào trọng điểm hỏi: "Tại sao em lại sợ anh?".
Giờ trước mặt anh cô đã dám nói năng thoải mái hơn, nhưng vẫn chỉ thẳng thắn một nữa: "Vì anh là đại boss mà, có thể trực tiếp quyết định sống chết của em. Huống hồ em có cảm giác ấn tượng của anh về em chẳng ra sao, thường xuyên vì Joe mà phê bình em".
Anh không thừa nhận: "Anh thế sao?".
Cô hỏi lại: "Anh không thế sao?".
Anh bèn nói: "Anh mới đến đây, em phải hiểu cho tâm trạng người làm anh như anh. Hơn nữa nghĩ lại, ngay từ đầu anh đối với em cũng không tệ".
Cô cười hỏi: "Vậy xin hỏi cái "không tệ" đó thể hiện ở đâu?".
Anh đáp: "Ở mọi mặt, em cần phải nghĩ lại thật chi tiết".
Nghĩ lại thật chi tiết những chuyện "không tệ" mà Dung Trí Hằng làm cho mình? Hiện tại Hạng Mĩ Cảnh không có ý đó.
Nói chuyện phiếm với Dung Trí Hằng khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ xong, cô đi làm tiếp việc mà mình chưa hoàn thành trước đó, đóng gói quần áo của Phương Tuân Kiệm để gửi thẳng tới căn hộ cho anh. Không phải cô chê hai chiếc hộp này chiếm chỗ trong nhà mình, nhưng tối hôm đó biết được nơi ở mới của anh, lại vô tình công khai quan hệ với Dung Trí Hằng trước mặt anh, nên sớm trả lại đồ cho anh thì hơn. Còn anh sẽ bị tổn thương tới mức nào, cô muốn quan tâm cũng không thể.
Hôm sau cùng ăn trưa với Dung Trí Hằng xong cô tới kiểm tra việc trang trí tàu, Tiền Mẫn ra ngoài làm việc đi ngang đó, nói tiện đường lại rảnh nên tới xem sao.
Hạng Mĩ Cảnh mang đồ điểm tâm được mang tới dùng thử trước ra để tiếp đón Tiền Mẫn, hai người phụ nữ hằng ngày vốn bận rộn lúc này lại có cơ hội ngồi trên du thuyền tắm nắng và trò chuyện.
Tiền Mẫn nói mười câu thì có tới tám, chín câu nhắc đến Trần Tân Dục, vừa bắt đầu đã kể mấy hôm trước anh ta đi uống rượu với bạn bị xuất huyết dạ dày, phải vào viện ba ngày, ngay cả tết Dương lịch cũng chưa được xuất viện, sức khoẻ chưa hồi phục hoàn toàn đã phải lao vào làm việc, cứ như Hải Thành không có anh ta thì không hoạt động không bằng.
Hạng Mĩ Cảnh an ủi bạn: "Đàn ông say mê công việc còn hơn là say mê phụ nữ hay mấy trò nhăng nhít khác".
Tiền Mẫn đáp: "Không phải tôi không ủng hộ công việc của anh ấy, chỉ hi vọng anh ấy biết yêu thương bản thân mình hơn. Dù sao ở tuổi này rồi, ra ngoài uống rượu với bạn say tới mức ấy, tôi chỉ không vui thôi. Anh ấy nói có những việc tôi không hiểu, có thể những chuyện giữa đàn ông với đàn ông tôi không thể hiểu được, nhưng nghĩ lại, anh ấy làm vậy cũng không ổn, ngộ nhỡ bị người ta biết, lại tưởng anh ấy chân trong chân ngoài".






Hạng Mĩ Cảnh nhất thời không hiểu mấy câu của Tiền Mẫn rốt cuộc là có hàm ý gì, chỉ nói: "Anh ta đã làm tới chức này rồi, chắc chắn sẽ suy nghĩ chu đáo, cô đừng nghĩ linh tinh".
Tiền Mẫn gật đầu, rồi lại khẽ thở dài: "Tôi đã xác định là anh ấy, sẽ không thay đổi nữa. Anh ấy muốn đi đường nào, tôi sẽ đi theo, dù con đường anh ấy chọn được hay mất, tôi cũng sẽ không bỏ anh ấy".
Hạng Mĩ Cảnh lòng run lên, mặt biến sắc. Cô che giấu tâm trạng bằng cách cầm cốc trà lên uống, nói: "Cô yêu anh ta sâu nặng thế sao?".
Tiền Mẫn nhìn cô đáp rất nhẹ: "Yêu đến biển cạn đá mòn, trời sập đất nứt thì không thể, nhưng trừ phi anh ấy vứt bỏ tôi, hoặc tôi làm liên luỵ tới anh ấy, nếu không tôi chắc chắn sẽ thử kiên trì một lần, lâu dần sẽ thành mãi mãi".
Hạng Mĩ Cảnh ngẩn ngơ nhìn Tiền Mẫn.
Hạng Mĩ Cảnh khẽ cười.
Lâm Khải Sương cũng hạ giọng hỏi cô: "Em giải thích với anh ta thế nào về quá khứ của chúng ta? Phải nói qua với anh, ngộ nhỡ gặp tình huống đặc biệt, những lời chúng ta không thể mâu thuẫn quá".
Hạng Mĩ Cảnh vờ tỏ vẻ kinh ngạc nhìn anh, rồi đùa: "Em tưởng anh sớm đã nói với anh ấy rồi".
Lâm Khải Sương lắc đầu: "Anh cũng muốn cho anh ta biết sự thật, nhưng chuyện này khó nói, anh ta không chủ động hỏi, nhưng trong lòng anh ta chắc chắn đang nghĩ rất nhiều. Cá nhân anh thấy không nên để anh ta đoán đông đoán tây, đương nhiên, anh tôn trọng ý kiến của em hơn".
Hạng Mĩ Cảnh đoán: "Anh ấy bận lắm, chắc không có thời gia