Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2478 lượt.
i đều không thích, anh ba cũng không thích, nếu không phải bà ngoại và cậu thích thì anh ấy nhất định sẽ chẳng thèm quan tâm tới họ".
Cô lại một lần nữa thành công khi hiểu "những người kia" mà Từ Hi Lê nói là ai, lại đành cười khan để đáp lời.
Từ Hi Lê chẳng thấy có gì là bất thường, quay đầu hỏi cô: "Cô không muốn tìm hiểu gì vế anh ấy sao? Chỉ cần là việc tôi biết, nhất định sẽ nói hết cho cô nghe".
Cô "hả" một tiếng, rồi khéo léo từ chối: "Như thế không hay lắm".
Từ Hi Lê không cho là vậy, giải thích: "Anh ấy ngoài công việc làm ăn ra, thường không có khiếu ăn nói, tôi đang giúp cô hiểu anh ấy, chẳng có gì là không hay cả, cô yên tâm mà hỏi đi.
Cô vẫn cảm thấy không ổn, nói: "Tôi chẳng có gì đặc biệt muốn hỏi cả".
Từ Hi Lê phớt lờ sự từ chối của cô, tự động nói: "Vậy kể chuyện hồi anh ấy còn đi học vậy".
Cô bất lực, nhưng thấy Từ Hi Lê nghiêm tức như thế, cũng không tiện đả kích sự tích cực ấy, đành dỏng tai lên nghe Từ hi Lê kể chuyện về Dung Trí Hằng.
Cuối cùng khó tránh khỏi phải nhắc đến Phùng Nghệ Nhân. Trong chuyện này Từ Hi Lê lại nói khá ngắn gọn: "Hôn sự do bà ngoại quyết định, anh ba không phản đối, trước khi kết hôn không may bị ngã ngựa, phải tĩnh dưỡng một thời gian dài. Về sau anh ấy đối với Yan rất tốt, có điều thực ra anh ấy đối với mọi người bên cạnh mình đếu tốt, chỉ thỉnh thoảng hơi gia trưởng".
Hạng Mĩ Cảnh không định thăm dò chuyện tình cảm giữa Dung Trí Hằng và Phùng Nghệ Nhân, nhưng Từ Hi Lê nhắc tới nên cô cũng hơi tò mò. Có điều Từ Hi Lê không chịu nói nhiều, nếu cô nhất định truy hỏi, thì sẽ khiến người ta nghĩ cô hẹp hòi.
Nói chuyện tới khoảng hơn một giờ sáng, Từ Hi Lê từ từ ngủ mất, cô vẫn tỉnh táo, bụng lại hơi đói. Sợ lăn qua lăn lại trên giường làm Từ Hi Lê tỉnh, cô lẳng lặng dậy, khoác áo rồi ra ngoài tìm đồ ăn.
Chỉ còn vài ba người đang ngồi uống rượu, nhưng không khí rất yên tĩnh.
Cô ăn nửa miếng bánh ga tô, vô tình phát hiện người ngồi uống rượu một mình ở chiếc bàn đầu thuyền là Lâm Khải Sương.
Cô thấy lạ, đi tới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cô hỏi: "Anh làm gì thế?".
Lâm Khải Sương nghe giọng Hạng Mĩ Cảnh, vội giơ tay lên vuốt mặt, rồi như sợ nhìn thấy ánh sáng, không ngẩng lên nhìn cô, chỉ đáp: "Không ngủ được, ra uống ly rượu".
Hạng Mĩ Cảnh nhìn những chai rượu trên bàn, cảm thấy có gì đó không ổn. Cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nghiêm túc hỏi: "Là bạn thì đừng giấu em".
Lâm Khải Sương do dự rất lâu, mãi mới chầm chậm nói như hết hơi: "Vừa rồi Sunny gọi điện cho anh, cậu ta mắc bệnh ung thư dạ dày, giai đoạn cuối rồi".
Hạng Mĩ Cảnh sốc nặng, mãi không nói được tiếng nào.
Lâm Khải Sương ngẩng đầu nhìn cô.
Cô phát hiện trên mặt anh có rất hiều vệt nước mắt, mắt cũng đang ướt nhoè. Cô hỏi: "Anh có muốn đi berlin thăm cậu ấy không?".
Anh lắc đầu một cách khó khăn, và nói củng rất khó khăn: "Cậu ấy nói gọi điện cho anh để chào từ biệt, cậu ấy còn yêu cầu anh không được tới thăm. Vì cậu ấy bảo giờ mình trông rất khó coi, không muốn để lại kí ức quá xấu cho anh".
Cô hỏi: "Và anh nghe lời, không đi".
Anh không kìm được lại bật khóc, sợ mình không chịu đựng nổi, vội vàng uống ly rượu, muốn chất cồn ấy giúp huỷ hoại trái tim.
Cô cũng lặng lẽ khóc, khuyên: "Cậu ấy nhất định muốn gặp anh lần cuối".
Anh lắc đầu nguầy nguậy, gục đầu khóc rấm rứt, rồi nghẹn ngào nói: "Nhưng anh không dám đi, anh không dám đối diện với sự thật, anh không muốn cậu ấy chết, cho dù bọn anh không thể ở bên nhau, anh cũng không muốn cậu ấy chết. Là anh bỏ rơi cậu ấy trước, là anh có lỗi với cậu ấy, không dám gặp lại cậu ấy, không dám".
Lòng cô buồn vô tận, lẩm bẩm: "Cậu ấy sẽ không trách anh, cậu ấy nhất định hiểu được nổi khổ của anh".
Anh lại bắt đầu khóc nấc lên.
Cô vỗ vai anh, vừa khóc, vừa nghiêm túc nói: "Người thật sự yêu anh, sẽ không bao giờ trách anh, cũng không bao giờ hận anh, vì hận anh cũng đồng nghĩa với hận chính bản thân mình, hận mình tại sao lại yêu anh nhiều như thế. Chẳng phải anh đã từng nói, sống trên đời này, ngoài tình yêu ra, còn có rất nhiều thứ cần phải lựa chọn sao. Cậu ấy sẽ tha thứ cho lựa chọn của anh, chắc chắn cũng hi vọng cả hai có thể làm lại từ đầu. Cậu ấy nói rằng cậu ấy sắp chết, không phải muốn anh tự trách mình, cũng không phải muốn anh buồn, cậu ấy chỉ không muốn người khác sẽ nói cho anh biết tin này mà thôi. Có thể chuyện của các anh đã kết thúc, nhưng một mình anh vẫn có thể tiếp tục viết câu chuyện đó, tiếp tục kéo dài niềm vui đã từng trải qua đó".
Ngồi cùng Lâm Khải Sương tới khoảng ba giờ, Hạng Mĩ Cảnh quay về phòng, do khóc quá nhiều dẫn tới bị ngạt mũi, rón rén đi vào giường, đành há miệng ra để thở. Nằm với tư thế như vậy thật khó để ngủ, lại sợ xoay nhiều quá sẽ đánh thức Từ Hi Lê đang ngủ say, vì vậy cô đành năm mơ mơ màng màng khoảng ba tiếng đồng hồ rồi dậy.
Lúc này mọi người vẫn còn đang say giấc, chỉ có nhân viên trên thuyền, đầu bếp và phục vụ đang bận rộn làm việc của mình. Cô đi quanh một vòng, không thấy có gì sơ suất, chuẩn bị quay vào bếp tìm cái gì