Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2481 lượt.
n đoán mò đâu".
Lâm Khải Sương đưa ra giả thuyết: "Đổi lại là em, em cũng rất bận, nhưng bận xong, trong lúc rảnh rỗi em có ngồi nghĩ vẫn vơ về chuyện của anh ta và Phùng Nghệ Nhân trước kia không?".
Hạng Mĩ Cảnh rõ ràng thoáng ngẩn ngơ ra trước câu hỏi đó của anh, ngay sau đó cô trả lời rất thẳng thắn: "Không". Cô không ép mình phải né tránh việc Dung Trí Hằng đã từng kết hôn, trên thực tế, từ khi mới vào Bảo Nhã, biết người thừa kế tập đoàn là Dung Trí Hằng, cô đã biết rõ anh có một người vợ có thể nâng khăn sửa túi cho anh như trong truyền thuyết. Dù sức khoẻ Phùng Nghệ Nhân yếu, hơn nữa chị ta đã mất rồi, nhưng việc anh tôn trọng và yêu thương bảo vệ Phùng Nghệ Nhân thì ai cũng biết.
Thậm chí cô còn ngưỡng mộ Phùng Nghệ Nhân, không phải ngưỡng mộ vầng hào quang của chức danh Dung phu nhân mà chị ta mang, mà ngưỡng mộ chị ta có được một người chồng thương yêu quan tâm tới mình.
Giờ người chồng mà cô từng cho rằng hết lòng thương yêu chăm sóc vợ kia không những đã bước ra được khỏi cái bóng của sự đau buồn, mà còn ở vị trí cao vời vợi, đứng trước mặt cô, vậy mà cô chưa từng nghĩ đến việc tìm hiểu thế giới trong quá khứ của anh sao?
Đột nhiên cô có cảm giác thực ra mình không hiểu anh, mỗi lần nói chuyện điện thoại rất ít khi anh đề cập tới quá khứ của cô, và cũng ít khi nói tới quá khứ của anh, là vì họ đều thận trọng muốn tách biệt hiện tại và quá khứ của nhau ra ư? Hay là vì "quá khứ" đó đối với anh chẳng có ý nghĩa đặc biệt, nên anh chỉ muốn ngẩng cao đầu nhìn về phía trước thôi?
Bất luận thế nào, sau lời nhắc nhở của Lâm Khải Sương, Hạng Mĩ Cảnh bắt đầu không khống chế được đại não của mình, cô nghĩ lại những việc liên quan tới Phùng Nghệ Nhân mà cô biết. Nỗ lực đào bới kí ức một lượt, rồi lại kĩ càng soát lại lượt thứ hai, cô bất lực khi nhận ra, ngoài việc đại khái biết về gia thế và tình trạng sức khoẻ của Phùng Nghệ Nhân, chỉ có ba chuyện liên quan tới Phùng Nghệ Nhân khiến cô có ấn tượng.
Một là trong bữa tiệc mừng ngày thành lập của tập đoàn khi Dung Trí Hằng vừa được điều về Thượng Hải, trên cánh tay Phùng Nghệ Nhân quấn chiếc khăn mà Dung Trí Hằng mượn của cô, khi ấy cô không nghĩ ra nguyên nhân, nhưng giờ cô đoán, có lẽ cơ thể Phùng Nghệ Nhân không chịu được va đập, bất cẩn để lại vết thâm tím trên cánh tay, nên mới cần một vật để che đi.
Thứ hai là lúc tới hầm chọn rượu, cô đang háo hức chờ Phương Tuân Kiệm về, kết quả được người phục vụ ở hầm rượu cho biết, vị khách thần bí tặng cô chai rượu vang trắng chính là Dung Trí Hằng, người đã bao cả hầm rượu để tổ chức sinh nhật cho Phùng Nghệ Nhân.
Việc cuối cùng là trước khi chuyện của cô với Lâm Khải Sương bị Phùng Vũ Phi bóc mẽ, Lâm Khải Sương vô tình nói đến chuyện Dung gia có mua một hòn đảo nhỏ gần núi Đàn Hương, và hòn đảo đó được đặt tên là Yan theo tên tiếng Anh của Phùng Nghệ Nhân.
Ba chuyện đó tổng hợp lại, điểm chung duy nhất là Phùng Nghệ Nhân đã thành công trong vai trò tam thiếu phu nhân, không những được Dung Trí Hằng yêu thương bảo vệ, mà trưởng bối Dung gia chắc chắn yêu quý chị ta. Thậm chí Dung Trí Hằng có yêu Phùng Nghệ Nhân hay không, cô thấy mình không thể nào biết được, và không thể đi hỏi thẳng anh ta, mà đáp án cũng chẳng quan trọng, ngược lại cô không hề nghĩ tới việc mình sẽ trở thành Dung phu nhân.
Lúc nghĩ linh tinh thời gian trôi qua khá nhanh.
Hơn sáu giờ Mông Giang Vũ đích thân ra đón khách, mới đứng được hai phút, Dung Trí Hằng và Dung Ngọc Lan, Từ Hi Lê cùng đến.
Gặp nhau hồ hởi chào hỏi một hồi, sau đó Mông Giang Vũ rất hiểu ý để Hạng Mĩ Cảnh đưa ba người họ lên thuyền.
Từ Hi Lê và Dung Ngọc Lan mới trở về từ Ma Cao ngày hôm qua, chưa biết chuyện, Dung Trí Hằng cũng không đặc biệt cho biết quan hệ giữa anh và Hạng Mĩ Cảnh, nên khi Dung Trí Hằng tự nhiên giúp Hạng Mĩ Cảnh bẻ lại cổ áo phía sau, không chỉ Từ Hi Lê và Dung Ngọc Lan sững sờ, mà ngay Hạng Mĩ Cảnh đi phía trước cũng giật mình, theo phản xạ quay đầu lại.
Dung Trí Hằng rất bình thản. Anh phớt lờ biểu hiện của Từ Hi Lê và Dung Ngọc Lan, chỉ nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Cổ áo chưa bẻ hết".
Vì đang mặt đối mặt, Hạng Mĩ Cảnh không thể không để ý tới ánh mắt của Từ Hi Lê và Dung Ngọc Lan. Cả khuôn mặt cô đỏ bừng, nhưng không thể giải thích ngay, đứng thế này sẽ bị khách khứa chú ý, cô đành nói nhanh với Dung Trí Hằng hai từ "cảm ơn", sau đó tiếp tục đi trước dẫn đường.
Tâm trạng Dung Trí Hằng khá tốt, lại cảm thấy không khí thế này rất thú vị, vừa đi theo sau cô, vừa hỏi: "Anh ở phòng nào?".
Cô không dám quay đầu lại, chỉ nói: "Phòng đôi, bên cạnh phòng Fiona".
Anh lại hỏi: "Còn Orchid và Sisley?".
Cô nói: "Đều là phòng đơn".
Anh hỏi tiếp: "Còn em?".
Cô đã đưa họ về tới phòng từng người, không trả lời câu hỏi của anh ngay, mà chia phòng cho Dung Ngọc Lan cùng Từ Hi Lê lúc này đang lâm vào trạng thái vô cùng kinh ngạc cùng những suy nghĩ phức tạp, sau đó cô dẫn Dung Trí Hằng tiếp tục đi về phía trước trước nụ cười vui mừng lẫn mờ ám của họ.
Dung Trí Hằng không vội, đợi cô đưa vào phòng đảo mắt nhì