Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.
g những rất thân thiết giữ cô em gái của Yan ở bên cạnh, mà còn nói trước mặt mọi người rằng muốn chọn cháu dâu".
Tin này, Hạng Mĩ Cảnh đã biết rồi.
Tối qua hơn chín giờ cô về đến nhà, vừa tắm xong thì nhận được điện thoại của Dung Trí Hằng. Bình thường anh hay gọi vào giờ này, cô cũng chẳng để ý, kết quả giọng anh nghe có chút nũng nịu như trẻ con, nhất định đòi cô phải tới chung cư nấu cơm cho anh ăn.
Cô nhìn đồng hồ, thấy đã mười giờ, nghĩ chắc anh đùa, nên bảo: "Giờ này ngay cả siêu thị cũng đã đóng cửa, đi mua thức ăn ở đâu mới được?".
Anh không chịu, nói: "Vậy nấu cho anh bát mì".
Cô đoán chắc anh đã uống rượu, bèn hỏi anh đang ở đâu.
Anh nói đang ở sơn trang, cô bảo vậy anh nhờ nhà bếp nấu mì cho, tuyệt đối tay nghề của họ khá hơn cô.
Anh bướng bỉnh không chịu, còn nói mình chuẩn bị đi rồi, bảo cô nhanh lên.
Cô không nói lại được, đành chiều theo ý anh. Thay quần áo, không buồn tranh điểm, xuống lầu bắt xe tới căn hộ anh mua, kết quả anh còn đến trước cô.
Cô vừa dùng thẻ mở cửa, anh đột nhiên nhẹ nhàng nhảy ra từ trong một góc như chú mèo, hoàn toàn không cho cô thời gian để phản ứng, ấn chặt cô dựa vào tường.
Lưng cô vừa cảm nhận được sự lạnh lẽo của bức tường phía sau, đôi môi cùng chiếc lưỡi mang theo hơi rượu nóng hổi đã luồn vào.
Theo bản năng cô giơ tay giơ chân ra để chống đỡ, rồi mở mắt để nhìn xem người đó là ai. Động tác chống cự của cô nhanh nhưng anh còn nhanh hơn, đầu tiên anh túm chặt hai tay cô áp ra đằng sau, sau đó lấn người tới để giữ chặt hai chân cô, đồng thời mặt ghé sát môi cô khẽ cười: "Đừng sợ, là anh".
Cô thả lỏng người, nhưng ngay sau đó lại thấy căng thẳng.
Anh hôn cô lần nữa, hai cánh tay rắn chắc giữ chặt eo cô rồi men dần lên trên. Người cô bị anh giữ chặt, hai chân không chạm đất, bất an giãy giụa, anh lại rất thưởng thức sự giẫy giụa đó của cô, cố ý dùng thân mình ép chặt cô hơn, không cho cô trượt xuống.
Cô đâu thể cứ bị treo lơ lửng như thế mãi, bất đắc dĩ cong chân tì vào đầu gối anh.
Anh vốn đang áp sát cô, sự chủ động một cách vô thức đó của cô khiến anh gần như phát điên. Anh không thể kìm nén được nữa, ép chặt người cô, rồi dùng hai tay cởi chiếc áo len bên ngoài của cô. Bên trong cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng màu đen, cổ áo không rộng lắm, nhưng làn da trắng mịn như sữa lộ dưới ánh đèn. Anh hôn lên phần xương quai xanh, hai bàn tay thì lướt dần từ dưới eo lên trên.
Đầu tiên cô chưa đề phòng, nên bị anh cởi chiếc áo ngoài, vội vàng rút tay từ sau lưng ra, ôm chặt ngực, không cho tay anh luồn lên.
Sự nhẫn nại của anh không tệ, đi đường nay không được bèn vòng đường khác. Anh ôm chặt cô, vừa hôn vừa cắn nhẹ lên cổ cô, bào mòn khả năng phản kháng của cô, vừa cố ý chủ động đưa cô vào phòng ngủ.
Cô bị anh giữ, trọng tâm không vững, khó khăn lắm mới đi được vào phòng ngủ, anh nhẹ nhàng ném cô lên chiếc giường êm ái. Cô đau đầu hoa mắt, khi tỉnh táo lại thì anh đã cởi áo ghi lê và chiếc quần tây ra, đổ ập xuống người cô, không cho phép cô từ chối.
Cô cảm nhận rất rõ phản ứng nơi thân dưới của anh, vô thức muốn tránh. Nhưng anh không dễ dàng tha cho cô, hai tay đã bắt đầu luồn vào trong áo, vuốt ve làn da mịn màng, cuối cùng cũng tới được đỉnh đồi mềm mại cao đầy kia nhứ ý nguyện, và bắt đầu nắn bóp.
Cảm giác ấy vô cùng mãnh liệt, ngoài cảm giác thấy tê dại ra, cô còn thấy rất đau, bất giác cô lên một tiếng, cuối cùng như nghĩ ra điều gì, cô lấy tay che miệng anh lại, nghiêm túc bảo: "Em đang tới kì sinh lí".
Anh ngẩn ra, nhưng không tin, bóp mạnh ngực cô một cái, sau đó hai tay vòng ra sau định cởi phăng cái vật nhỏ xíu vướng víu trên người cô ra.
Cô cuống lên, thúc chân trái vào thân dưới của anh một cái.
Anh đau đớn, lập tức buông cô ra, lật người cuộn tròn sang một bên.
Cô không ngờ mình lại mạnh chân như vậy, vội chống tay ngồi dậy hỏi anh: "Sao thế?".
Anh nheo mắt nhìn cô.
Cô đành xoa xoa khuôn mặt mướt mồ hôi của anh, nói bằng giọng rất vô tội: "Em đang đến kì thật, không lừa anh đâu".
Anh hơi giận, kéo tay cô đặt vào chổ đó của mình, còn bảo: "Em nghiêm túc xin lỗi "nó" đi".
Bị anh giữ chặt tay không cho rụt về, cô vừa tức vừa buồn cười, lại xấu hổ, vậy là chủ động cúi xuống gục lên vai anh, nhẹ nhàng hôn lên môi anh, dịu giọng xin tha: "Xin lỗi, em không cố ý, ai bảo anh cứ cuống lên, lại không nghe em giải thích".
Nghe mấy lời ngọt ngào đó người anh mềm nhũn, lực trên tay bất giác thả lỏng.
Nhân cơ hội này cô rụt tay về, hỏi: "Chẳng phải anh kêu đói sao? Em đi nấu mì cho anh nhé?".
Anh ngượng quá hoá giận, trừng mắt lườm cô một cái, rồi lại túm lấy cô hôn loạn xạ khắp nơi một hồi, sau đó bực bội bò dậy vào phòng tắm.
Cô vẫn nằm nghiêng trên giường, tới khi nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm mới thở phào nhẹ nhõm, chỉnh lại quần áo đầu tóc, sau đó vào bếp nấu mì.
Nhu cầu không được giải quyết, chẳng khác nào gặp hoả hạn mà không có nước cứu chữa, cô rất có trách nhiệm khi chỉnh lại quần áo cho kín đáo, không để anh nhìn mà liên tưởng linh tinh.
Gặp phải tình huố