Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.
m có, bao gồm cả quá khứ của em".
"Anh không hiểu". Cô lắc đầu, đột nhiên rơi nước mắt, rồi cố gắng cười, thở dài: "Tại sao yêu đương lại mệt mỏi như vậy?".
Anh gõ trán cô, đáp: "Đấy là vì em không chịu thả lỏng bản thân để yêu một người hoặc để một người yêu em ".
Dù là thả lỏng để yêu hoặc được yêu, cả hai trường hợp này đối với Hạng Mĩ Cảnh đều là chuyện không thể. Có lẽ Lâm Khải Sương nói đúng, quá khứ thế nào là chuyện đã qua rồi, cô không thể thay đổi, cũng không thể hối hận, còn hiện thực là hiện thực, nếu cô đối xử với Dung Trí Hằng bằng trái tim chân thành, chẳng may anh có phát hiện ra, biết đâu anh sẽ niệm tình vì nghĩ đến trái tim chân thành cô dành cho anh?
Hai người yêu thương nhau sâu đậm đều sẽ tính toán xem sự chân thành của đối phương đáng giá bao nhiêu, cô thông minh như thế, lại lăn lộn không ít trong tình trường, muốn giữ chặt trái tim Dung Trí Hằng không phải là chuyện khó.
Khó khăn lắm Dung Trí Hằng mới bố trí được thời gian để đi ăn cùng cô, cô liền tỏ ra vô cùng dịu dàng quan tâm, nũng nịu với anh rất đúng lúc, nói anh bận tới mức thần long thấy đầu không thấy đuôi, muốn gặp mặt còn phải xếp hàng nhìn đồng hồ chờ anh rảnh.
Anh có cảm giác rối nay cô quyến rũ động lòng, mặc dù trong lòng thoáng băn khoăn, nhưng căn bản không thể chống đỡ trước những hành động lời nói mềm nhũn của cô, chẳng nghĩ ngợi nhiều anh nói: "Chúng ta cùng chuyển về căn hộ ở đi".
Cô bất ngờ, ngẩn ra một lúc, ngồi hơi thẳng người, hỏi anh: "Chẳng phải nhà anh có quy định không được ra ngoài ở à?".
Ánh đèn trong nhà hàng mờ ảo ấm áp, khiến nụ cười của anh rất gian tà, anh đáp: "Đúng là không cho ra ngoài ở, nhưng anh không còn cách nào khác. Em luôn quyến rũ anh một cách thiếu trách nhiệm như thế, anh không đợi được lâu như vậy".
Lời của anh không tới mức thẳng thừng, nhưng cũng đủ khiến cô đỏ bừng cả mặt, rụt bàn tay trong tay anh về, cố tỏ vẻ nghiêm túc: "Em không đồng ý, trừ phi tự anh chuyển ra đó ở trước hai tối".
Vốn là chỉ buột miệng nói vậy, ai ngờ Dung Trí Hằng làm thật.
Hôm sau đi làm, cùng Dung Ngọc Lan xuống trung tâm thương mại uống trà trưa, Dung Ngọc Lan vui vẻ bảo: "Từ lâu rồi tôi đã muốn chuyển ra khỏi sơn trang, ở đó nôi trường tốt thì tốt thật, nhưng cách trung tâm thành phố hơi xa, lại nhiều quy tắc, chẳng có tự do gì cả. Trước kia không có ai khơi mào, giờ Victor nói muốn chuyển ra ngoài, tôi vui mừng còn chẳng kịp".
Mặc dù trước đó cô đã nghe Dung Trí Hằng nói, nhưng khi anh thực hiện, cô vẫn cảm thấy bất ngờ. Gọi điện cho anh, cô khuyên: "Các anh vẫn luôn ở sơn trang, đột nhiên đều chuyển đi cả, thật không hay lắm".
Anh ngẫm nghĩ: "Đúng là không hay lắm, vậy bảo Orchid sau hai tháng nữa hãy chuyển".
Cô cảm thấy giọng bất lực của anh rất buồn cười, phê bình: "Chị ấy là chị anh, anh làm vậy thật quá gia trưởng".
Anh thấy cô phê bình có lí, vậy là lùi một bước: "Thế thì bàn bạc với Orchid, để sau hai tháng nữa hãy chuyển".
Cô cười hỏi: "Có khác biệt không?",
Anh nói thẳng: "Đương nhiên có. Từ "bảo" chuyển sang "bàn bạc".
Cô thở dài, phân tích: "Cùng một cha sinh, em có cảm giác Joe không gia trưởng như anh, vì vậy chắc chắn anh giống mẹ".
Anh đính chính: "Mọi người đều nói tính anh giống bà nội".
Cô thở dài đánh thượt: "Chẳng trách nghe nói bà nội cưng anh nhất nhà".
Anh cười: "Thực ra bà ra tay với anh cũng mạnh nhất nhà".
Dự định chuyển về ở chùng của Dung Trí Hằng và Hạng Mĩ Cảnh cuối cùng không thành công, vì bà nội anh đột nhiên cao hứng muốn về Thượng Hải, không ai dám tự đứng trước đầu súng vào lúc này.
Tâm trạng của Dung Trí Hằng rõ ràng là rất tệ, trong lúc họp buổi sáng, mặt mày anh khá căng thẳng.
Dung Ngọc Lan sau khi đi xuống lầu tới thẳng văn phòng của Hạng Mĩ Cảnh để tìm cô nói chuyện, vòng vo mãi cuối cùng cũng nói với Hạng Mĩ Cảnh rằng hi vọng cô sẽ không giận dỗi Dung Trí Hằng khi anh không thể chuyển ra ngoài ở cùng cô, bản thân Dung Trí Hằng cũng chẳng vui vẻ gì.
Hạng Mĩ Cảnh vội vàng bày tỏ lập trường của mình: "Tối qua khi anh ấy nói với em, em rất hiểu mà, dù sao bà nội mấy năm mới về một lần, chuyện gì cũng nên nghỉ cho bà trước".
Dung Ngọc Lan gật đầu, nhắc nhở cô: "Lần này bà về vội vã như thế, chắc chắn đã có ai đó bóng gió xa xôi bên tai bà rồi. Hiện giờ không phải chuyện gì Victor cũng nghe lời bà, nhưng bà tuổi đã cao không nên để bà tức giận, nếu thật sự có hành động gì đó khiến em khó xử, em cũng đừng nói với Victor, ngộ nhỡ dẫn tới hai bà cháu lại mâu thuẫn, chú chắc chắn sẽ không vui".
Hạng Mĩ Cảnh không ngờ mình lại có ảnh hưởng lớn tới thế, nhanh chóng nói: "Em đâu có cơ hội gặp bà chứ".
Dung Ngọc Lan nói: "Lần này đến, bà nói muốn quyết định chuyện của Sisley và Ray, trước kia đều là Ray tới New York gặp bà, bà không cần phải bay tới tận đây. Còn về hôn sự của Victor và Yan, không giấu gì em, ban đầu là do một mình bà quyết định, không ai phản đối được, nhìn họ ân cần thương yêu như thế, nhưng thực ra không có tình cảm nam nữ, cái này chỉ người trong cuộc mới hiểu. Sức khoẻ