Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2457 lượt.
của Yan không tốt, bà đã sớm chuẩn bị cho Victor mấy đối tượng xuất sắc để làm vợ hai vợ ba, nhưng Victor không thích, lúc nào cũng đặt Yan lên vị trí hàng đầu, ai nhìn cũng nghĩ cậu ấy đối với Yan thật lòng, khi Yan qua đời, cậu ấy rất buồn. Vì vậy một năm nay bà không ép cậu ấy đi xem mặt tiểu thư nào. Chị nghĩ chắc thời gian gần đây Victor rất quan tâm tới em, nên có vài lời đồn đại bay sang New York, nên bà tới để xác nhận chuyện này".
Hạng Mĩ Cảnh ngẩn người, không biết phải trả lời thế nào.
Dung Ngọc Lan an ủi cô: "Có điều việc này nghĩ nhiều cũng vô ích, Victor làm việc xưa nay rất chắc chắn, nếu có lơ đễnh em, thì em hãy hiểu cho cậu ấy. Chẳng mấy khi thấy cậu ấy vui vẻ, chị chỉ mong cậu ấy có thể luôn vui vẻ như thế".
Vì bà nội sang đột xuất mà Dung Trí Hằng không thể chuyển ra ngoài sống cùng cô, Hạng Mĩ Cảnh rất hiểu. Trên thực tế, cô thật sự chưa sẵn sàng để sống chung với Dung Trí Hằng. Nhưng cô cũng không phản kháng việc tiến thêm một bước với anh, chỉ là cô rất khó tưởng tượng mình sẽ thế nào khi buổi sáng tỉnh dậy vừa mở mắt đã nhìn thấy anh nằm bên cạnh, huống hồ từ nhỏ anh quen được người khác phục dịch, cả căn hộ rộng như vậy chỉ có hai người, không phải cô sẽ trở thành người giúp việc riêng của anh đấy chứ?
Những vấn đề ấy đã đủ khiến cô lo lắng, lại thêm suy đoán của Dung Ngọc Lan về lí do mà bà nội anh phải bay sang tận đây, càng khiến cô mệt mỏi.
Thực sự cô không muốn mình là nguyên nhân khiến bà nội anh phải bay sang tận đây. Cô chỉ là một nhân vật nhỏ xíu, cho dù Dung Trí Hằng có đối tốt đặc biệt với cô, cũng sẽ không tới mức chẳng màng tới yếu tố gia đình mà một mực đòi rước cô về làm chính cung nương nương. Anh không phải là Dung Trí Dật, sinh ra đã muốn đối nghịch với gia đình, anh suy nghĩ thấu đáo, và dù thế nào cũng luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu, chắc chắn do bà nội anh nghĩ nhiều quá thôi.
Bản thân cô nghĩ thông suốt, còn phải gánh trách nhiệm dỗ dành cho Dung Trí Hằng vui
Dung Trí Hằng có lẽ cảm thấy có lỗi với cô, nên gần như gạt hết mọi kế hoạch, dành cả buổi tối để ở bên cô.
Cô muốn anh vui, lại không muốn quá thoải mái trước mặt mọi người, thế là kéo anh tới trung tâm thương mại khác để shopping, bám sát lấy anh nũng nịu, mua kem cũng để anh trả tiền.
Dần dần anh bắt đầu vui trở lại, lần đầu tiên anh được xách túi cho người khác.
Mỗi lần cô thử một bộ quần áo, anh đều tư vấn cho cô, nhưng luôn làm loạn hết sự phối hợp của nhà thiết kế.
Cô nói anh quá kén chọn, anh lại bảo: "Tháng sau là tuần lễ thời trang Milan, chúng ta cùng đi, đảm bảo em sẽ thích".
Cô khom người đứng trước mặt anh cười: "Dung tiên sinh, anh cũng tham gia những hoạt động như thế sao? Hơn nữa, anh có thời gian để đi không?".
Anh nhìn cô một lúc, sau đó nói "có", rồi gọi nhân viên bán hàng tới, nói: "Chiếc áo này cổ rộng quá, đổi chiếc khác".
Cô vội vàng đứng thẳng người, đỏ mặt lườm anh.
Anh cười bảo: "Trời đang lạnh, anh sợ em bị cảm".
Cô lại lườm anh thêm cái nữa.
Anh mỉm cười, hạ giọng nói với cô đầy vẻ uy hiếp: "Sự nhẫn nại của anh có giới hạn, hôm nay đừng gây sự với anh".
Mỗi lúc thế này, cô đều rất nghe lời anh, ngay cả một ánh mắt mờ ám cũng không dám, ngoan ngoãn nghiêm túc.
Cả một xe chất đầy đồ khiến ngay cả Hạng Mĩ Cảnh cũng không rõ mình mua nhiều như thế từ bao giờ, về tới căn hộ, đúng lúc Tiền Mẫn gọi tới để chia vui với cô.
"Trần Tân Dục cầu hôn với tôi rồi, bọn tôi định cuối tháng sau sẽ cử hành hôn lễ ở Tam Á, cô nhất định phải làm phù dâu cho tôi đấy".
Cô bỗng thấy hoang mang, ngay cả câu chúc mừng cũng không nói, ngẩn ngơ hỏi Tiền Mẫn: "Hải Thành giờ loạn như thế, Trần Tân Dục vẫn có tâm trạng để kết hôn sao?".
Tiền Mẫn bảo cô: "Trước khi xảy ra chuyện hình như anh ấy bị Phương Tử Bác cho ra rìa, trong tay chẳng có chút quyền lực nào, giờ rối như bòng bong, Phương Định Trạch muốn anh ấy giúp, anh ấy kiêu ngạo không nhận lời, vì vậy nên mới có thời gian để kết hôn".
Lòng cô thấy vui, cười bảo: "Làm nhân viên như anh ta cũng thật bản lĩnh".
Tiền Mẫn quay lại chủ đề chính: "Ngày mai nếu rảnh, thì cùng tôi đi tới tiệm áo cưới".
Hạng Mĩ Cảnh đang rất rảnh. Vì Dung Trí Hằng bận phải tiếp đón bà nội, cô bèn xin Dung Ngọc Lan nghỉ phép mười ngày, rồi giao hết nhân viên đang rảnh tới phát chán trong tổ mình cho Âu Na , để cuối năm sái chút tiền thưởng. Buổi sáng cô ngủ đến mười giờ, ăn qua loa, sau đó cùng Tiền Mẫn cũng xin nghỉ phép như cô đi một vòng các tiệm áo cưới trong thành phố.
Mỗi lần Dung Trí Hằng gọi điện hỏi cô đang làm gì, cô liền báo cáo với anh bằng bốn chữ "ăn uống vui chơi", cô cũng chưa từng hỏi anh đang làm gì, sợ anh không tiện nói.
Thực ra mấy hôm nay anh bận gì, cô đều rất rõ, anh sẽ tìm đủ mọi cách, thông qua mọi người để lộ cho cô biết.
Tiền Mẫn phải giữ mãi trong lòng một tin không dám nói, cho tới tận lúc ăn cơm tối, uống hai ly rượu, cuối cùng không giữ được nữa liền nói: "Tối qua bà nội Dung Trí Hằng mở tiệc ở sơn trang, nghe nói mời một loạt tiểu thư thục nữ tới, bà cụ khôn