Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.

hết cái lạnh trên người cô. Cuối cùng cô không chịu nổi, kéo chặt áo khoác của anh quấn quanh người, ngẩn ra một lúc, rồi lại nhắc: "Anh đến ăn tối mà, họ đang đợi anh".
Vì thiếu ngủ trong thời gian dài, nên da anh không được đẹp như trước, mắt cũng thâm quầng, người gầy xọp, từ anh toá ra sự ức chế kìm nén. Anh quay đầu lại nhìn cô một cái, rất nhanh, khi quay nhìn về phía trước anh móc di động trong túi ra.
Cô tưởng anh gọi điện cho Từ Hi Lê, vậy là dựa người vào thành ghế, quay đầu nhì ra ngoài cửa sổ.
Một tia chớp loé lên vạch ngang màn đêm đen thẫm, ngay sau đó là tiếng sấm nổ rất to, mưa đập vào cửa kính không ngừng, lộp cộp lộp cộp.
Cô đợi rất lâu không thấy Phương Tuân Kiệm gọi điện, không chờ được nữa mà quay đầu nhìn anh.
Anh đang lái xe rất chăm chú, hình như sau gáy có con mắt thứ ba, biết được cử động của cô, chủ động nói: "Di động hết pin, tự tắt máy rồi", sau đó hỏi: "Em muốn gọi điện về đó không?".
Cô bỗng chợt nhận ra vừa rồi mình bỏ chạy trong hoảng loạn, không mang theo đồ đạc, chứ đừng nói gì chào hỏi ai, nếu không gặp anh, không hiểu cô phải chạy trong bao lâu nữa. Có điều nếu không gặp anh, có lẽ cô đã bị Dung Trí Hằng túm lên xe rồi. Nghĩ đến Dung Trí Hằng đầu cô lại rối tung, sau đó do sự xuất hiện đột ngột của Phương Tuân Kiệm những bí mật bị cô gạt sang một bên lúc này liền trở lại.
Nước mắt từng giọt từng giọt to như viên ngọc trai rơi xuống, nhưng cô quyết không chịu phát ra thứ âm thanh đáng sợ kia. Cô khổ sở giữ thái độ tích cực hướng về phía trước, vui vẻ hạnh phúc như thế trước mặt Phương Tuân Kiệm, vậy mà bị huỷ hoại chỉ trong nháy mắt, cô không muốn anh thấy mình bất lực, bi ai, cũng sợ sự buồn bã của mình sẽ ảnh hưởng tới anh, dù giờ anh đã không còn quan tâm tới cô nữa.
Anh giữ yên lặng không làm phiền cô, cũng không quay lại nhìn.
Hai người như có sự phối hợp ăn ý thầm lặng, do mưa to, giao thông trong thành phố rất hỗn loạn.
Sự buồn bã dâng lên từng đợt từng đợt như sóng biển, đồng thời không tránh khỏi cảm thấy sợ hãi và lo lắng. Cuối cùng khi anh dừng xe trước khu chung cư, cô cô kìm nén sự chua xót, cố gắng nói với anh bằng giọng thoải mái nhất: "Bọn em có chút mâu thuẫn, cuối cùng lại để anh nhìn thấy chê cười rồi".
Anh không trả lời, mà dừng xe ở vị trí gần cửa thang máy nhất, sau đó xuống xe mở cửa cho cô, đợi cô xuống xe, mới rút trong ví ra một chiếc chìa khoá từ đã cũ đưa cho cô.
Cô thấy mũi cay cay, suýt nữa thì bật khóc, đầu hơi cúi xuống, nghiến chặt răng, nhanh chóng nhận lấy chìa khoá phòng, cũng không dám ngẩng lên nhìn anh, vội vàng đi vào thang máy.
Anh do dự, phải tới tận khi cửa thang máy gần khép chặt mới quay người, giơ tay chặn lại, đợi cửa thang máy mở lại, anh không chờ đợi thêm nữa, sải chân bước vào, dang hai tay kéo cơ thể yếu đuối của cô vào lòng mình. Anh tì cằm vào gáy cô, nước mắt nhẫn nhịn bao lâu nay lặng lẽ tuôn rơi, anh nhìn cô rất nghiêm túc nhưng anh mắt vô vọng, nói: "Anh biết giờ anh đã không còn tư cách để nói gì nữa, nhưng Mĩ Cảnh, nếu em ở bên anh ta mà phải khổ sở thế này, anh thật sự rất đau lòng".
Sự cứng cỏi vờ vịt của cô đã bị anh bóc mẽ, rõ ràng cô thầm cảnh cáo mình rằng phải phủ nhận sự suy đoán của anh, nhưng giọng đã lạc đi, lời lên tới miệng bật ra thành tiếng khóc, vùi mặt vào lòng anh, nước mắt tuôn ào ào.
Anh ôm chặt cô. dịu dàng vỗ vỗ vào lưng, giống như dỗ trẻ con, cuối cùng lại một lần nữa bước vào căn phòng đã từng cho anh sự ấm áp và an ủi bao năm qua.
Cô không chịu buông anh ra, miệng vẫn khóc lóc kể khổ.
Anh hiểu sự lên xuống trong tâm trạng của cô, cũng có thể hiểu được sự đau buồn của cô, nhưng nếu đổi lại là anh, những chuyện ấy anh cũng sẽ làm như Dung Trí Hằng, tìm cách giấu cô.
Cô khóc mệt, nói cũng mệt rồi, cuối cùng cuộn người nằm trong góc sofa, dần dần ngừng thút thít.
Anh đã mở điều hoà nóng trong phòng, rồi lại lấy chăn đắp cho cô. Anh ngồi một bên, ngắm nghía khuôn mặt cô từng chút từng chút một, đã quá lâu rồi không được ngắm cô như thế này, mặc dù khuôn mặt ấy vẫn thế, nhưng trên đó không còn sự vui vẻ vốn có của cô nữa rồi.
Thời gian trước, thời gian họ ở bên nhau luôn ngắn ngủi nhưng lại vô cùng mãnh liệt, anh đã nhiều lần nhìn thấy cô mệt mỏi cuộn người nằm ngủ cạnh mình sau mỗi lần ân ái, cũng đã chứng kiến cảnh cô thận trọng khi muốn làm anh vui, thậm chí lúc nói lời chia tay, hình anh cô nước mắt giàn giụa hôn mình, anh vẫn nhớ rất rõ.
Đêm Noel, nhìn cô ngã vào lòng Dung Trí Hằng, anh mãi mãi không quên cảm giác đau đớn của mình khi ấy, giống như trong buổi tối cuối cùng của họ, cô nói với anh rằng rất xin lỗi vì đã yêu anh. Anh biết tất cả những gì cô nói là để anh không cảm thấy hổ thẹn trong lòng, nhưng anh không dám lên tiếng dùng tình yêu ích kỉ của mình để níu giữ cô, giống như khi biết cô đã bước về phía Dung Trí Hằng, giữa họ sẽ không còn khả năng tái hợp, anh cũng không thể làm gì để tranh giành cô nữa, bởi vì dù người nói chia tay trước là cô, nhưng anh đã chọn cách không bao giờ nói lời yêu với cô.
Anh luôn mắc


Ring ring