Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2636 lượt.
các loại tiệc tùng, đeo mặt nạ chào hỏi xã giao với người khác.
Tình cảm giữa Dung Tí Dật và Từ Hi Lê có lẽ không tệ, nên anh ta tỏ vẻ tiếc nuối khi cô em họ mới tới chơi chưa được bao lâu đã vội vã quay về. "Thật là người nên đi chẳng đi, người nên ở chẳng ở".
Hạng Mĩ Cảnh nhanh chóng hiểu rằng người nên đi mà Dung Trí Dật nói ở đây chính là Phùng Vũ Phi, nhưng vì lịch sự cô không muốn hỏi những chuyện có liên quan tới gia đình họ Dung, nên không phát biểu ý kiến.
Dung Tí Dật xưa nay chưa bao giờ che giấu việc yêu ghét của mình, đặc biệt anh ta lại cảm thấy Hạng Mĩ Cảnh đáng tin, nên nói tiếp: "Nếu trong nhà có quy định mọi người phải ở Dung Liên sơn trang, tôi thật ra không muốn sáng nào ngủ dậy cũng phải giáp mặt với Grace".
Cô cười hỏi: "Lẽ nào cô ấy không được xinh đẹp lắm?".
Anh ta không cố ý bẻ cong sự việc, mà rất thẳng thắng: "Rất xinh đẹp ưa nhìn, giống Yan vô cùng, nhưng cách đối nhân xử thế thì kém vô hơn nhiều. Nói là đến chơi với Yan, mà tôi thấy như đến để gây phiền phức thì hơn. Sức khoẻ của Yan vốn đã không tốt, giờ còn phải lo lắng việc Grace chạy đi khắp nơi gây thù chuốc oán. Lần trước mở tiệc mời mấy vị nhà họ Diệp, cô ta ăn nói không giữ mồm giữ miệng, nếu không phải có Victor ở đó, tôi có cảm giác Diệp Chí Khiêm sẽ lột da cô ta ngay tại chỗ", anh ta bổ sung: "Ăn nói chẳng có lể nghi trên dưới gì cả. Cũng không nhìn lại xem giờ mình đang ở đâu".
Cô không ngờ lại được nghe nhiều bí mật tới thế, nhưng vẫn giữ nụ cười mỉm trên môi, chỉ nói: "Dung tiên sinh thật sự rất yêu vợ".
Anh ta nhún vai, dường như định bày tỏ ý kiến riêng của mình, nhưng ngập ngừng hồi lâu, rồi e dè nói: "Lấy vợ về thì phải chăm sóc yêu thương. Bà nội rất nghiêm khắc, không chỉ nghiêm ở chổ lễ tết phải ba lạy chín dập đầu, trước khi kết hôn gây chuyện có thể bỏ qua được, nhưng sau khi kết hôn không ai dám làm bậy. Nếu không cô cho rằng tại sai Orchid lại cứ ở lì đây mãi?".
Chuyến bay của Lâm Khải Sương hạ cánh lúc năm giờ sáng.
Trước một hôm, Hạng Mĩ Cảnh nhận được thông báo từ thư kí của Quý Thục Nghi là Lưu Sa, nói xe của Lâm gia sẽ tới đón cô lúc bốn giờ, bảo cô sau khi trang điểm chải chuốt xong thì xuống dưới nhà.
Ấn tượng của cô trong lòng Quý Thục Nghi mặc dù rất không tốt, nhưng cũng không đến mức phải chống đối ra mặt, ba giờ cô đã bò dậy khỏi giường.
Cô khá nhẹ nhàng, nhưng vẫn đánh thức Phương Tuân Kiệm, không để cô kịp xuống giường, anh giơ tay ôm lấy eo cô, kéo cô áp sát vào ngực mình, vùi mặt vào hõm cổ cô. Anh vẫn chưa tỉnh hẳn, giọng nói có chút mơ màng: "Sao dậy sớm thế?".
Hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai, nhiệt độ ở lòng bàn tay xuyên qua làn da hâm nóng từng tế bào, suýt nữa thì cô mềm lòng, nhưng phải gắng sức bấu một cái thật đau vào đùi mình, sau đó nói: "Em phải ra sân bay đón Lâm Khải Sương".
Hai người cứ như thế khoảng nửa tiếng đồng hồ, cô mệt tới mức gân cốt rã rời, nhưng không thể không dậy trang điểm còn kịp giờ ra sân bay.
Cũng may cô tới trước Quý Thục Nghi năm phút, còn kịp vào nhà vệ sinh chỉnh sửa lại chiếc khăn trên cổ, che đi dấu hôn.
Quý Thục Nghi là một tiểu thư Thượng Hải chính cống, có stylist riêng, ở tuổi sáu mươi sáu, ra sân bay đón con trai thôi mà cũng sấy tóc quăn tít như một đám mây theo kiểu các nữ minh tinh Hồng Kông thập niên tám mươi rất ưa chuộng. Bà ta có thân hình tương đối đầy đặn, chăm chút cho sắc đẹp khá tốt, là một người phụ nữ mạnh mẽ nổi tiếng, nên từ người bà ta toát ra uy quyền khiến người khác phải run sợ. Bà ta rất thích những bộ xường xám được cách tân, hôm nay đi đón cậu con vàng bạc, nên mặc một chiếc xường xám nền tím, thêu hoa màu vàng và màu đỏ, khuy cài thêu chỉ vàng, được làm thủ công vô cùng tinh xảo.
Hạng Mĩ Cảnh chưa từng một mình tới thăm Quý Thục Nghi, từ lần về trước của Lâm Khải Sương cho đến nay cũng phải hơn hai tháng rồi. Cô biết rõ Quý Thục Nghi không thích mình, nên không nhiệt tình tới mức ôm bà, chỉ cúi người chào hỏi giống như gặp mặt một vị khách quý trong công việc mà thôi: "Cháu chào dì".
Quý Thục Nghi không thích Hạng Mĩ Cảnh là sự thật, Hạng Mĩ Cảnh và Lâm Khải Sương trở thành một đôi đã được hai năm cũng là sự thật. Trước hai sự thật này, Quý Thục Nghi rõ ràng càng ngày càng nghiêng về sự thật thứ hai hơn, đồng thời hi vọng Hạng Mĩ Cảnh sẽ khuyên được Lâm Khải Sương về nước để phát triển sự nghiệp. Bà chỉ "ừm" một tiếng, nhìn đồng hồ thấy còn sớm, bèn ý tứ nhắc nhở: "A Khải năm nay đã hai mươi chín tuổi rồi, đàn ông tam thập nhi lập, nó phiêu bạt ở nước ngoài bao nhiu năm như thế, cũng đến lúc về nhà".
Hạng Mĩ Cảnh không định đắc tội với Quý Thục Nghi ngay ngày đầu tiên, đặc biệt ngày kia còn là sinh nhật của bà, vì vậy chỉ thuận theo ý bà mà nói tiếp: "Cháu cũng mong anh ấy sẽ về nước".
Quý Thục Nghi tạm hài lòng với câu trả lời của cô, trò chuyện vài câu, bỗng nghe thông báo chuyến bay của Lâm Khải Sương chuẩn bị hạ cánh.
Không phải đợi lâu, cửa ra mở, Lâm Khải Sương nhanh chóng xuất hiện.