Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2661 lượt.
>Lâm Khải Sương không giống những công tử nhà giàu khác, cũng không kho khan cứng nhắc như những người thường xuyên vùi mặt vào trong phòng thí nghiệm, anh mặc quần đùi cáo cộc đi giày thể thao, tay cầm túi du lịch.
Mắt anh thâm quầng, không cần nghĩ cũng biết trước khi lên máy bay về nước anh phải thức đêm để hoàn thành công việc trước thời hạn, dưới cằm râu mọc lún phún, gầy hơn rất nhiều so với lần về nước trước, khiến đường nét của khuôn mặt rõ ràng hơn.
Quý Thục Nghi rất đau lòng, vội vàng bước tới Lâm Khải Sương.
Lâm Khải Sương dang rộng hai cánh tay ôm Quý Thục Nghi, gọi: "Mẹ"
Hai mẹ con gặp nhau đương nhiên là vô cùng tình cảm, Hạng Mĩ Cảnh đứng bên cạnh, vai trò chẳng khác nhiều so với lái xe, thư kí riêng của Quý Thục Nghi.
Lâm Khải Sương không quên cô, sau khi thể hiện tình cảm với mẹ xong, lại dang tay kéo cô vào lòng, ôm rất chặt. Cô bị siết tới phát đau, cố gắng nhịn cười thì thầm vào tai anh: "Diễn quá đà rồi đấy".
Anh phì cười thành tiếng, buông cô ra, sau đó đưa túi hành lí cho tài xế, rồi cầm tay hai người phụ nữ bước về phía trước.
Ba người về tới nhà họ Lâm mới hơn sáu giờ, bữa sáng vô cùng thịnh soạn. Sắc mặt Lâm Khải Sương và Hạng Mĩ Cảnh trông rất tệ, lúc này Quý Thục Nghi lại là một bà mẹ hiểu biết, bảo hai người họ về phòng nghỉ ngơi.
Lần này tinh thần của Hạng Mĩ Cảnh lập tức tăng vọt, đợi Lâm Khải Sương khoá cửa phòng xong, bèn kéo anh lại nói: "Mẹ anh lại cho phép em ngủ trong phòng anh!".
Anh vừa xắp xếp hành lí, vừa phân tích: "Bà đã dần chấp nhận em".
Cô nằm trên sofa, duỗi thẳng chân, thở dài: "Vậy phải làm thế nào? Hay là để em làm chút việc bà không thích nhé?".
Anh lắc đầu: "Muốn hành động cũng phải qua sinh nhật bà đã".
Cô thấy anh nói có lí, lại hỏi: "Anh chuẩn bị quà gì rồi?".
Anh lấy từ trong túi hành lí ra một chiếc hộp đưa cho cô xem: "Là một chiếc cài áo, hàng chữ cái được làm bằng kim cương này là tên tiếng Anh của mẹ anh".
Cô thấy chiếc cái áo này rất đẹp, giá chắc chắn cũng đẹp không kém, bèn cố ý khen ngợi: "Ra tay hào phóng quá nhỉ?".
Anh lại lấy một chiếc hộp nhỏ nữa đưa cho cô: "Đừng nói anh thiên vị đấy".
Cô nói cảm ơn, rồi vui mừng đón lấy hộp quà, mở ra xem, là một chiếc vòng cổ bằng đá quý màu xanh sẫm. Kiểu dáng rất đơn giản, viên đá không quá lớn, nhưng tròn tròn, vô cùng bắt mắt.
Cô rất thích , lại cảm ơn anh lần nữa.
Anh nói: "Là anh phải cảm ơn em mới đúng". Sau đó giục cô lên giường đi ngủ.
Cô đúng là bị thiếu ngủ, vừa đặt đầu xuống chiếc giường mềm mại chưa được hai phút đã ngủ mất. Vẫn là anh gọi cô dậy, nói đã mười một rưỡi, phải xuống nhà ăn trưa, lại cố ý chỉ vào vết hôn trên cổ cô trêu: "Tối qua làm trò bắt gà trộm chó gì thế này?".
Bị anh bắt được, vội vội vàng vàng chỉnh lại tư thế, sau đó giải thích: "Bị côn trùng cắn".
Anh phá lên cười ha hả: "Con côn trùng này cũng ác thật đấy".
Xuống nhà, mới biết Phương Tuân Kiệm tới chơi.
Phương gia và Lâm gia cùng ở trong khu biệt thự này, chỉ có điều một nhà ở tít mạn Đông , một nhà ở tít mạn Tây, và là hai hộ chiếm hai căn biệt thự to nhất. Sinh thời mẹ
Phương Tuân Kiệm có quan hệ khá tốt với Quý Thục Nghi, vì vậy một người rất biết cách đối nhân xử thế như Phương Tuân Kiệm, tới nay vẫn giữ được mối quan hệ tương đối tốt với Quý Thục Nghi.
Trước kia Hạng Mĩ Cảnh có nói với Chương Du, Phương Tử Du muốn thông qua cô để hòng tìm cơ hội hợp tác với Quý Thục Nghi là tìm nhầm đối tượng rồi, thực ra trong lòng cô hiểu rõ, Phương gia mặc dù không yếu thế hơn Lâm thị do Quý Thục Nghi đang điều hành, nhưng con người Quý Thục Nghi không chỉ nhìn tiền hành sự, Phương Tử Bác và Phương Tử Du không phải con dòng chính thất, cho dù hai anh em họ có được Phương Định Trạch yêu quý tới nhường nào, thì cũng không bao giờ lọt nổi vào mắt của Quý Thục Nghi. Phương Tuân Kiệm lại khác, anh có khả năng trò chuyện vui vẻ cùng Quý Thục Nghi, cũng có bản lĩnh can thiệp khiến Phương Tử Du không thể hợp tác nổi với Quý Thục Nghi.
Lâm Khải Sương và Phương Tuân Kiệm là chỗ quen biết cũ, mặc dù con đường họ đi khác nhau, nhưng quan hệ vẫn khá tốt. Phương Tuân Kiệm nghe tin Lâm Khải Sương về, nên đặc biệt tới thăm bạn cũ, sau đó bị Quý Thục Nghi giữ lại ăn cơm trưa.
Hạng Mĩ Cảnh không ngờ Phương Tuân Kiệm lại đến, khi từ trên tầng hai đi xuống nhìn thấy anh, ít nhiều có chút bất ngờ.
Lâm Khải Sương hoàn toàn không hay biết gì nên vô cùng thoải mái, chào hỏi Phương Tuân Kiệm và trò chuyện rôm rả cho tới tận kho ngồi vào bàn ăn. Phương Tuân Kiệm nói buổi chiều phải dành thời gian đi xem bữa tiệc sinh nhật vào tối mai do Phương Tử Du phụ trách đã chuẩn bị tới đâu rồi, Lâm Khải Sương bèn nói anh cũng muốn đi. Hạng Mĩ Cảnh đi cùng họ.
Ba người đến khách sạn, Chương Du đã đến trước, giải thích với Lâm Khải Sương một lượt những hạng mục trong bữa tiệc.
Hạng Mĩ Cảnh và Phương Tuân Kiệm đi sau, lúc này hai người có nói chuyện với nhau cũng không khiến người khác để ý, Phương Tuân Kiệm lại nghiêm túc khen cô: "Em được nhà họ Lâm hoan nghênh hơn trước nh