Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2642 lượt.
Hạng Mĩ Cảnh không hiểu về máy quay, máy chụp, cũng không phải là biên tập cuả tạp chí, vì vậy chỉ phụ trách mang giày tới, sau đó có thể đứng sang một bên nghỉ ngơi.
Lâm Khải Sương ngồi cùng cô, kể về quá khứ của Mông Giang Vũ: "Anh nghe bố nói, lần đầu cô li hôn, gần như khiến cả Mông gia nháo nhào hỗn loạn, suýt nữa thì bị cấm túc. Cô nghe nói khả năng mình sẽ bị cấm túc, thế là lẳng lặng bỏ trốn xuống miền Nam tới Thâm Quyến, sau đó khi mọi người còn chưa kịp định thần chuyện cô li hôn, cô đã tái hôn. Về sau, li hôn rồi lại kết hôn rồi lại li. Cô cứ sống tuỳ tiện như thế, đến sau này, anh cảm giác mỗi lần về là gặp một ông chú rể khác".
Cô cười gật đầu, không có bất kì sự miệt thị nào, mà bày tỏ sự cảm khái xuất phát tự đáy lòng: "Trong lòng em cô ấy là một truyền ki".
Anh cũng gật đầu: "Đối với anh cô cũng là người phụ nữ dũng cảm dám theo đuổi cái mà mình muốn".
Cô hỏi anh: "Vậy anh thấy cô yêu người chồng nào nhất?".
Lâm Khải Sương không muốn làm cô họ mất hứng, bèn nói: "Không sao, anh có thể ở lại thêm hai ngày".
Hoàn thành công việc quay chụp, Hạng Mĩ Cảnh chính thức bắt đầu nghỉ phép mà Dung Ngọc Lan cố ý bố trí cho mình.
Công việc xưa nay của cô khá bận rộn, ngoài những lần đi du lịch với công ty ra, gần như hiếm có thời gian cô nghỉ liền ba ngày trở lên, ngay cả Tết mà cũng chỉ về Tam Á một lần. Âu Na thường nói cô bán mạng vì công việc, cô lại nói phải tranh thủ thời gian mà kiếm tiền, thực ra cô sợ cảm giác rảnh rỗi, cũng sợ sau khi sống cuộc sống an nhàn rồi sẽ khó quay trở lại vòng quay của công việc.
Giờ đột nhiên bảo cô phải gác công việc sang một bên, đặc biệt hàng ngày còn phải ở bên cạnh Lâm Khải Sương, thực sự cô có chút không thích ứng nổi. Nhưng điều đáng vui mừng là, Lâm Khải Sương không có thói quen dòm ngó vào đời sống riêng tư của người khác, hai người ở bên nhau, hoặc xem ti vi, hoặc cùng Quý Thục Nghi ăn cơm, hoàn toàn chẳng vào phạm vi bí mật cá nhân của cô.
Cô thấy lần về nước thăm người thân này của Lâm Khải Sương cũng giống như lần trước, sẽ kết thúc chuyến thăm trong không khí vui vẻ chan hoà sau khi tham dự xong bữa tiệc do Giang Vũ tổ chức vào ngày Thất tịch, không ngờ, lần này anh lại gặp khúc mắc với nhân vật rắc rối số một Phùng Vũ Phi.
Trên thế giới này, luôn có một vài người, do thiếu thận trọng mà bạn đã khiêu khích, chọc ngoáy vào họ, hoặc bạn hoàn toàn không có cảm giác đã khiêu khích họ, nhưng từ đó về sau bạn không thể không gánh chịu sự chán ghét kỳ quặc, không thể lí giải, và triền miên không dứt của đối phương cùng một loạt những hậu quả đi kèm khác sinh ra từ sự chán ghét đó. Quan hệ giữa Hạng Mĩ Cảnh và Phùng Vũ Phi chính là kiểu ấy.
Lâm Khải Sương nói muốn ăn cá hun khói, Hạng Mĩ Cảnh ăn không của anh mấy ngày liền, cuối cùng quyết định bỏ tiền ra mời anh tới Huệ Công.
Hạng Mĩ Cảnh đặt một bàn có vị trí ngồi ngắm cảnh đẹp nhất trên tầng hai, vì tắc đường, nên đến hơi muộn.
Khi được phục vụ của quán đưa lên tầng, thì nhìn thấy Phùng Vũ Phi đang ngồi ở chổ mà cô đã đặt trước, hoàn toàn phớt lờ người quản lí đứng bên cạnh, ra sức trò chuyện với người bạn đi cùng.
Quản lí nhà hàng này quen Hạng Mĩ Cảnh, thấy cô đến, bèn đi tới, vẻ mặt vô cùng bối rối: "Theresa, thật sự xin lỗi, vị tiểu thư này nhất định muốn ngồi ở bàn mà cô đã đặt trước, cô ấy là khách của ông chủ, tôi...".
Cô không định gây thêm mâu thuẫn với Phùng Vũ Phi nữa, Lâm Khải Sương cũng nghĩ cô còn phải tiếp tục ở lại tập đoàn Hoa Hạ làm việc, không cần thiết vì một chiếc bàn mà tranh giành với người ta, chủ động nói với quản lí: "Không sao, chúng tôi đổi sang bàn khác là được".
Cô vô cùng cảm kích sự thông cảm của Lâm Khải Sương, quay người định đi chổ khác, nhưng Phùng Vũ Phi đã nhìn thấy.
Phùng Vũ Phi ngông ngênh từ nhỏ quen rồi, vốn sau khi nghe Ngô Mạn Ni kể về Hạng Mĩ Cảnh thì lòng đã nảy sinh cảm giác căm ghét với cô, lại thêm nỗi tức giận phải chịu trong bữa tiệc sinh nhật Quý Thục Nghi, tới hôm nay vẫn hận tận xương tuỷ. Đột nhiên gặp Hạng Mĩ Cảnh ở đây, không thèm suy nghĩ nhiều, đứng dậy đi về phía cô.
Lúc này, nếu Hạng Mĩ Cảnh vờ như không nhìn thấy mà bỏ đi, chỉ e Phùng Vũ Phi tức giận lại càng thể hiện sự tinh tướng ngang tàng. Cô thoáng suy nghĩ rất nhanh, cuối cùng quyết định vẫn nên nhìn về phía Phùng Vũ Phi đang đi tới với thái độ lịch sự, vẻ mặt ôn hoà, chào: "Chào Phùng tiểu thhư".
Phùng Vũ Phi nhướng mày nhìn Hạng Mĩ Cảnh rồi lại nhìn sang Lâm Khải Sương, khinh miệt nói: "So trùng hợp thế này".
Lâm Khải Sương không tiếp lời, Hạng Mĩ Cảnh lại không thân thiết gì với Phùng Vũ Phi, nên dù có nói gì cũng thành ra nhạt nhẽo hoặc sẽ bị Phùng Vũ Phi vịn cớ để chế nhạo, bèn chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
Phùng Vũ Phi rõ ràng cảm thấy không vui, nhìn xung quanh không còn bàn trống, thái độ rất đáng ghét: "Hai người tới ăn cơm sao lại không chịu đặt bàn trước thế?".
Quản lí nhà hàng đứng bên cạnh định lên tiếng giải thích nhưng lại sợ chọc giận Phùng Vũ Phi, Hạng Mĩ Cảnh cũng định tìm bừa một lí do cho xong đ