Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342645
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2645 lượt.
n nghi ngờ không biết đồ mà anh nói là nấu có phải do anh mua ở bên ngoài hay không. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Phương Tuân Kiệm không phải "trai bao" của cô, thực sự anh không cần hao tâm tổn trí nghĩ cách giấu giếm, chỉ vì cô thấy tò mò, muốn nhìn bộ dạng của anh khi tay thìa tay đũa mà thôi.
Nhưng dù cô có vội vàng quay về nhanh tới mấy cũng luôn chậm một bước.
Lần này, Phương Tuân Kiệm xhư kịp tắm, nhưng đã rửa hết nồi niu xoong chảo. Anh tắt máy hút mùi, nhìn bộ dạng tức tối của Hạng Mĩ Cảnh, như rất thấu hiểu tâm trạng của cô, cười nói: "Lần này nếu em nhanh hơn một chút chắc là kịp nhìn đấy".
Cô cảm thấy đáng tiếc, nhưng thấy anh đoán được tâm tư mình. cô lại vui, quay lại đóng cửa rồi nhanh chóng bước vào phòng , nói: "Bộ đồ ngủ sọc xanh hay bộ màu nâu?".
Anh chặn cô lại, kéo tới trước bàn ăn: "Ăn cơm trước đã".
Cô vẫn nhớ sở thích của anh, nên vào nhà tắm trước: "Anh ăn trước đi, em tẩy trang đã".
Cô hồ nghi nhìn anh một cái.
Anh vẫn thản nhiên không chút bối rối, kéo ghế bảo cô ngồi.
Cô đoán, hôm nay tâm trạng của anh tốt như thế, chắc chắn đã chiếm được thế thượng phong trong việc tranh giành nội bộ của Phương gia, nhưng lúc này anh né tránh không muốn đề cập đến, chỉ muốn chia sẽ niềm vui mình đang được tận hưởng với cô, có lẽ là có nguyên nhân đặc biệt nào đó. Lòng cô vui sướng vô cùng, quên cả những quy tắc thường ngày, cầm đũa lên gắp cho anh một con ốc biển.
Rõ ràng anh ngẩn cả người.
Cô bỗng cảm thấy hành động của mình có chút không thoả đáng, đôi đũa đang ở lưng chừng, hạ xuống không được mà lui về cũng không xong.
"Mĩ Cảnh". Anh ngồi đối diện cô, nhưng lại đặc biệt gọi cô bằng giọng chậm rãi như thế.
Đột nhiên cô bỗng căng thẳng, thu đũa về nhét con ốc vào miệng mình, cúi đầu ậm ừ vâng một tiếng, rồi nói rất nhanh: "Ngon lắm ngon lắm".
Anh lại không chấp nhận chuyện như thế là xong, gọi tiếp: "Mĩ Cảnh".
Chẳng còn cách nào, đành chầm chậm ngẩng đầu lên, bộ dạng hối lỗi biết sai nhìn anh: "Lần sau em không dám nữa".
Anh nghe cô nói mà dở khóc dở cười, cố ý nghiêm giọng nói: "Lần sau còn không nhớ anh bị dị ứng với ốc biển thì đáng đánh đòn".
Cô ngạc nhiên giật mình.
Anh cau mày, rồi lại cười, nói thẳng: "Anh không biết em lại sợ anh như thế".
Cô vội lắc đầu, chết cũng không chịu nhận mình sợ anh, giảo biện: "Là em tôn trọng anh".
Rõ ràng anh không tin lời cô, nhưng cũng không truy hỏi, mà chuyển chủ đề: "Bao giờ Lâm Khải Sương đi?".
Cô ngoan ngãn đáp: "Dự party tối mai xong sẽ đi".
Anh nói với giọng bất mãn: "Lần này về lâu vậy".
Sự vui vẻ của cô thể hiện hết lên mặt, cố tình hỏi anh: "Tối mai anh có tới không?".
Anh đáp: "Ngày mai anh đi Amsterdam, một số tuyến đường phải được điều chỉnh, chắc sẽ theo tàu ra biển, đi khoảng một tháng".
Trước kia cũng thường có những đợt hằng tháng trời không gặp anh, trong lòng không phải không nhớ, nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài mặt như lúc này.
Anh hiểu suy nghĩ của cô, còn cố ý trêu: "Thế nào? Không ngon à?".
Cô vừa lắc đầu, vừa vội vàng ăn cơm.
Từ Tuệ Công đến quán ăn ven đường, rồi từ quán ăn ven đường về tới nhà, khi Hạng Mĩ Cảnh nuốt hạt cơm cuối cùng vào miệng, đã hơn chín giờ tối. Cô ăn tới mức bụng tròn căng.
Hai người không thể cùng nhau xuống nhà đi bộ, Phương Tuân Kiệm bèn kéo cô vào phòng đi đi lại lại.
Tối nay cô vô cùng phóng túng, thả lỏng bản thân, mặc kệ trên người mình có mùi phấn son mà anh không thích, hai tay vòng qua eo ôm chặt lưng anh, nghiêng mặt áp vào ngực nơi trái tim anh đập, đưa chân theo bước chân anh, chầm chậm di chuyển.
Anh phối hợp với động tác của cô, ôm lấy eo cô, cúi đầu tì cằm lên trán cô. Anh luôn cảm thấy cảm giác ôm cô rất tuyệt, cô không gầy quá, có chút thịt nhưng đều ở những chổ nên có.
Khi đó, anh kén chọn vô cùng, có quan hệ với những tiểu thư bên ngoài nhưng chỉ hời hợt, có người tốt bụng đưa cô tới cho anh, nhưng anh cũng chẳng mấy để tâm.
Sau tối hôm đó, anh cảm thấy cô sạch sẽ, diện mạo xinh đẹp, hơn nữa giửa hai người không bị vướng mắc về mặt giao tiếp, nên mới đồng ý tiếp tục qua lại. Anh chưa từng có bạn gái một cách nghiêm túc, anh sống cùng cô cũng chẳng sợ có lỗi với ai, huống hồ xưa nay anh chưa từng lừa gạt nói dối cô điều gì, ra tay cũng hào phóng. Anh là một người đàn ông thật sự, cũng luôn nhắc nhở mình rằng bao nhiêu năm nay vẫn sống cùng cô như thế vì mình là một người đàn ông bình thường. Anh cho rằng mình đã thoả mãn cô về mặt vật chất, nên không quan tâm tới cảm nhận của cô, càng không cần bỏ tình cảm ra đối đáp, bởi quan hệ giửa họ được thiết lập trên cơ sờ là đồng tiền.
Anh có nhửng mục tiêu không thể không hoàn thành, vị trí bạn gái hoặc vợ chỉ có thể dành cho người có ích cho anh. Nhưng ngày hôm đó ra biển chơi, cô bị Ngô Mạn Ni chơi xấu, nhìn cô giãy giụa dưới nước, anh đã quên cả thân phận mà lao xuống biển cứu cô. Cho tới tận khi ấy, anh mới dám nhìn thẳng vào tình cảm mà mình đã cố ý kìm nén giấu giếm bao lâu nay. Cô vô tình bước vào cuộc sống của anh, rồi từng bước từ