Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2641 lượt.
ể đi, nhưng Lâm Khải Sương không nhịn nổi, thản nhiên lên tiếng: "Chắc Phùng tiểu thư không biết, chiếc bàn Phùng tiểu thư đang ngồi là bàn chúng tôi đã đặt trước. Chúng tôi thấy Phùng tiểu thư từ xa tới đây, lại không hiểu cách đối nhân xử thế của người bản địa, nên mới nhường cái bàn cho cô. Còn về việc ăn cơm, trước đó đúng là muốn ăn thật, nhưng giờ hết hứng rồi, còn ở đây thêm nữa thì cảm giác sẽ càng tệ".
Những lời của Lâm Khải Sương không nặng song chẳng hề nhẹ, câu nào câu nấy đầy đả kích nhằm thẳng vào Phùng Vũ Phi.
Phùng Vũ Phi lập tức tỏ thái độ không vui, nghiến răng định nổi cơn tam bành.
Hạng Mĩ Cảnh kịp thời ngăn Phùng Vũ Phi lại, ra hiệu cho cô ta thấy người bạn đi cùng đang dài cổ ngóng về phía này: "Phùng tiểu thư, bạn cô còn đang đợi".
Phùng Vũ Phi tức giận trừng mắt lườm Lâm Khải Sương một cái, sau đó quay về phía Hạng Mĩ Cảnh hừ lạnh lùng: "Cô có một người bạn trai tốt thật đấy!".
Hạng Mĩ Cảnh thấy mình đúng là quá mức xui xẻo nên mới chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi mà đụng mặt Phùng Vũ Phi tới hai lần.
Sau đó họ đi ăn thịt vịt nướng ở quán ăn nhỏ ven đường.
Lâm Khải Sương tỏ ý xin lỗi Hạng Mĩ Cảnh vì sự nóng giận nhất thời của mình: "Những lời anh nói vừa rồi, chắc chắn sẽ gây phiền phức cho em".
Hạng Mĩ Cảnh uống một hớp bia, cố ý trêu Lâm Khải Sương: "Biết mà anh còn nói?".
Lâm Khải Sương hoàn toàn không có ý định che giấu sự chán ghét của mình: "Anh thấy không thuận mắt".
Hạng Mĩ Cảnh nhún vai: "Vì vậy nên em mới trở thành một nhân viên quan hệ công chúng xuất sắc nhất, còn anh không hổ danh với danh xưng công tử Lâm gia".
Lâm Khải Sương biện bạch: "Xưa nay anh đâu cậy thế ức hiếp người khác".
Hạng Mĩ Cảnh rót đầy bia cho anh, cười đáp: "Một người càng có nhiều, thì càng có bệ phóng vững chắc khi cất tiếng nói. Phùng Vũ Phi mặc dù là em gái họ của vợ Dung Trí Hằng, nhưng ở đây, cô ta chính là người của Dung gia. Bao nhiêu người có thể dám buông lời châm chọc bóng gió xa xôi như thế trước mặc cô ta?".
Lâm Khải Sương vẫn không phục: "Đấy là bởi vì đại đa số mọi người đều muốn giử quan hệ với Dung gia".
Hạng Mĩ Cảnh gật đầu: "Đây là xã hội hiện thực. Anh không cần phải suy nghĩ tới quan hệ với Dung gia, là vì anh chưa thực sự bước chân vào thương trường, chưa thực sự bước chân vào vòng xoáy xã hội ăn thịt người không nhả xương kia. Duy trì một mối quan hệ tốt đẹp chưa chắc đã có nhiều tác dụng, nhưng gây thù chuốc oán thì vạn lần đừng nên. Mặc dù em cũng không thích Phùng Vũ Phi, nhưng nếu có cơ hội để thay đổi thái độ của cô ta đối với em, em vẫn sẽ cố gắng hết sức. Sống ở dưới tầng thấp nhất trong thế giới này, ngoài việc thay đổi bản thân mình để tự thích ứng, lấy lòng người khác ra, không còn cách nào khác".
Lâm Khải Sương muốn nhắc nhở cô: "Em chỉ đi làm thuê thôi, không cần thay đổi bản thân mình".
Hạng Mĩ Cảnh uống một hớp bia nữa, chậm rãi nói: "Em cũng hi vọng em chỉ đi làm thuê, nhưng em đã vô tình lún sâu vào cuộc sống của thế giới này rồi. Em sẽ có kì vọng, cho dù có những việc biết là rất khó, song em vẫn không nỡ từ bỏ".
Lâm Khải Sương cảm giác như thần thái, giọng điệu của cô rất lạ, hỏi thăm dò: "Có phải em đã yêu ai đó rồi không?".
Hạng Mĩ Cảnh ngước mắt nhìn anh, ngập ngừng, nhưng vẫn đáp: "Em chỉ biết yêu mình thôi".
Lâm Khải Sương không tin lời cô, nhưng cũng không truy đến cùng, chỉ nhắc nhở: "Di động của em reo kìa".
Hạng Mĩ Cảnh lấy di động từ trong túi ra, người gọi là Phương Tuân Kiệm. Cô rất tự nhiên nói với Lâm Khải Sương rằng: "Sếp em gọi". Sau đó đứng dậy, bước tránh ra một chổ mới nghe máy.
Phương Tuân Kiệm đoán cô đang ở cùng Lâm Khải Sương, không nói gì khác, chỉ hỏi thẳng vào vấn đề: "Bao giờ về?".
Hạng Mĩ Cảnh đã nói chuyện với Lâm Khải Sương khá lâu rồi, lại còn uống bia, nên khi trả lời anh giọng điệu không được thận trọng như bình thường, ngược lại còn giống trẻ con hờn dỗi: "Còn chưa ăn no mà".
Chắc lúc này tâm trạng Phương Tuân Kiệm rất tốt, nên chủ động nói: "Về anh sẽ nấu cho em ăn".
Hạng Mĩ Cảnh kinh ngạc tới mức trái tim đập lạc một nhịp, khó khăn lắm mới kìm nén được sự vui sướng trong lòng xuống, đáp: "Nhưng trong tủ lạnh không có thức ăn".
Phương Tuân Kiệm kiên nhẫn trả lời cô: "Anh mua rồi". Sau đó giống như sợ cô tìm lí do để về muộn, đưa cho cô thông điêp cuối cùng: "Trong vòng nửa tiếng nữa phải quay về".
Hạng Mĩ Cảnh hình như chưa bao giờ nghĩ tới việc không nghe lời Phương Tuân Kiệm, liền quay lại nói với Lâm Khải Sương: "Có chút việc phải quay về xử lí".
Lâm Khải Sương tỏ vẻ thông cảm, nhưng không có ý định tiễn cô: "Nếu không ngại thì em tự bắt taxi về được không?".
Hạng Mĩ Cảnh gật đầu: "Bữa cơm hôm nay không tính, trước ngày anh đi, sẽ mời anh ăn một bữa thật ngon".
Hạng Mĩ Cảnh tổng cộng mới chỉ được ăn cơm do Phương Tuân Kiệm nấu hai lần, mùi vị và hình thức đều rất ngon, nhưng cô luôn được thông báo khá sát giờ, khi quay về đồ ăn đã được bày hết lên bàn, anh thậm chí còn đã tắm rửa xong, trên người không còn hơi hướng mùi dầu mỡ, nên cô luô