Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342650

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2650 lượt.

Lại còn kết hôn với Uông Nhất Trác nữa? Chẳng phải Uông gia vẫn luôn phản đối ư? Họ làm thế này có bị coi là bỏ nhà đi không?.
Hạng Mĩ Cảnh cũng làm bộ rất ngạc nhiên, sau đó cau mày, rồi xua tay: "Tôi cũng vừa nghe tin này khi về. Thật là quá đột ngột".
Chu Lệ Lệ tin lời cô, gật đầu: "Đúng thế, chẳng được chuẩn bị về mặt tâm lí gì cả. Uông Nhất Trác cũng thật là, tahy đổi như chong chóng, có điều anh ta luôn thế. Trước kia suýt thì kết hôn với tiểu thư nhà họ Cam, kết quả gần tới ngày kết hôn lại bỏ của chạy lấy người, gây ra không biết bao nhiêu là giông bão".
Hạng Mĩ Cảnh không muốn thời gian tám nhảm với Chu Lệ Lệ, quay người vào gặp Dung Ngọc Lan báo cáo tình hình mấy ngày vừa đi.
Dung Ngọc Lan đã biết trước việc Dung Trí Hằng sẽ đích thân đi cùng khách một ngày, giờ chỉ giải thích qua loa với Hạng Mĩ Cảnh: "Victor có một điền trang rượu nho, bình thường không có thời gian chăm lo, nên đều do những người này bớt thời gian làm giúp".
Trước đó Hạng Mĩ Cảnh cũng đã nghe Dung Trí Dật nói Dung Trí Hằng có một điền trang rượu nho ở Podor, Dung gia thậm chí còn sở hữu vài hòn đảo nhỏ, có một điền trang rượu đâu phải chuyện lạ lẫm gì, nên cô không thấy quá ngạc nhiên.
Dung Ngọc Lan ngập ngừng định nói gì đó rồi lại thôi, chỉ hỏi cô: "Buổi tối rảnh không? Cùng ăn cơm được chứ?".
Hạng Mĩ Cảnh nói thật: "Tối nay em họ em từ Tam Á về, em đã hứa ra sân bay đón nó".
Dung Ngọc Lan gật đầu, rồi giải thích: "Có một nhà hàng Tân Cương mới mở, định đi thử xem món gà xào ớt của họ làm có ngon không. Nếu em có việc, thì để hôm khác vậy".
Hạng Mĩ Cảnh cảm thấy Dung Ngọc Lan chắc chắn không đơn giản chỉ là muốn rủ cô cùng đi thưởng thức món gà, quả nhiên cô vừa định đi ra khỏi văn phòng, Dung Ngọc Lan gọi cô lại: "Theresa".
Dung Ngọc Lan cười cười, nhún vai: "Jane ở Hồng Kông định di dân sang New Zealand, vị trí chủ quản bỏ trống. Vốn định để bọn họ tự đề cử người thay thế, nhưng Victor hình như không hài lòng với người bên ấy. Cô sinh ra và lớn lên ở Hồng Kông, ngôn ngữ và thói quen sinh hoạt không phải là trở ngại, nếu cô hứng thú, chi bằng suy nghĩ tới việc thay đổi môi trường làm việc một thời gian?".
Hạng Mĩ Cảnh không ngờ lần này lại gặp phải vấn đề thuyên chuyển công tác, lập tức nhớ tới lời Dung Trí Hằng nói hôm đó, anh ta làm vậy chẳng phải là một cách điều cô tránh xa Dung Trí Dật ư? Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi Đại Lục, một là nơi đây cô đã thiết lập được mạng lưới quan hệ của riêng mình, làm việc gì cũng dễ dàng đơn giản, quan trọng hơn cả là, cô quay về Hồng Kông thì Phương Tuân Kiệm phải làm thế nào? Xưa nay anh không thích cô chạy chổ này nhảy chổ khác, giờ càng không đồng ý chcho cô thuyên chuyển.
Cô suy nghĩ hồi lâu, cho rằng Dung Ngọc Lan cũng không thật sự muốn mình đi, nên khéo léo bày tỏ: "Orchid, em không muốn mọi người nghĩ rằng em là loại người chạy trốn vì gặp thất bại trong tình cảm".
Dung Ngọc Lan tán đồng gật đầu, rõ ràng cũng không muốn cô đi, nói: "Để chị xem có người nào thích hợp hơn không?".
Mặc dù chỉ là một câu hỏi đơn thuần, và kết quả cũng không ép cô phải rời đi, nhưng Hạng Mĩ Cảnh lại thấy trong lòng bất an, xem ra sai lầm mà trước kia Dung Trí Dật phạm phải không hề nhỏ. Có lẽ không chỉ trùng tên, mà tướng mạo của cô và mối tình đầu của Dung Trí Dật khá giống nhau, nhưng Dung Trí Dật thà mỗi ngày đổi một người bạn gái chứ nhất quyết không hề có ý định tiến tới quan hệ nam nữ với cô, anh ta thật lòng coi cô là bạn, chắc chắn do Dung Trí Hằng đang mang tâm lí chim sợ cành cong.
Ban đầu cô vốn chỉ thấy tò mò về người bạn gái mối tình đầu của Dung Trí Dật, nhưng giờ lại có nhu cầu tìm hiểu sâu hơn, nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn gọi điện nhờ Lâm Khải Sương thăm dò.
Lâm Khải Sương vừa nghe cô nói, cười hỏi: "Em không định công phá Dung Trí Dật đấy chứ? Đây đâu phải phong cách của em".
Cô tỏ vẻ bất lực: "Em chỉ muốn giữ công việc này".
Anh tỏ vẻ ủng hộ: "Nếu không làm nữa, anh sẽ đầu tư cho em mở công ty riêng, tự mình làm chủ chẳng phải sẽ tốt hơn sao".
Cô cố tình trêu anh: "Em còn tưởng tài sản của anh bị đóng băng rồi".
Anh cũng phá lên cười: "Hoàn cảnh hiện nay của anh không khó khăn như em nghĩ đâu".
Cô cũng cười cười, hỏi: "Còn có thể quay về Berlin không?".
Anh đáp: "Anh đã đặt vé máy bay ngày kia".
Cô có phần kinh ngạc: "Thực ra mẹ anh cũng không chuyên quyền bá đạo như vốn tưởng nhỉ".
Anh thật thà đáp: "Bà vẫn không thèm nói chuyện với anh, anh cho rằng cứ tiếp tục thế này cũng không ổn, chắc phải có thời gian cho mọi người bình tĩnh lại".
Cô thấy cũng có lí, an ủi anh: "Mẹ anh lớn tuổi thế rồi, thân phận địa vị lại đặc biệt, không túm nhốt anh vào phòng là cũng đã nhân từ lắm rồi".
Anh "ừm" một tiếng, nói: "Chuyện của Dung Trí Dật anh sẽ cố gắng thăm dò giúp em, nhưng Dung gia nhiều năm ở nước ngoài, gia phong lại nghiêm, chưa chắc đã nghe ngóng được gì".
Cô hiểu: "Anh hỏi được bao nhiêu thì hỏi, không cần miễn cưỡng quá".
Anh đáp được, rồi nói tiếp: "Hiện giờ chúng ta là một đôi tình nhân đã ta


Snack's 1967