Tác giả: Tô Lạc
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1347 lượt.
ồi Mercedes, nói: “Mày nhìn đi, Maybach, Land Rover, Mercedes, xếp thành một hàng cho nó chọn, con bé này làm đàn bà được đến mức này, cũng như đàn ông mà đạt đến mức băng băng băng băng ấy!”
Hai tên đàn em nhìn nhau, chẳng hiểu gì! Tên đầu đinh vừa bị cho một cái bạt tai, không dám nói gì thêm, còn tên mặc Banleno lên tiếng dò hỏi: “Đại ca, đàn ông mà đạt đến mức băng băng băng băng là gì thế ạ?”
Tên đại ca nở một nụ cười mơ màng, nói: “Tất nhiên có nghĩa là tay trái thì ôm Lý Băng Băng, tay phải ôm Phạm Băng Băng rồi, đó là cảnh giới cao nhất của giấc mơ đàn ông mà!”
Đầu đinh và Banleno quay ra nhìn ba chiếc xe bóng loáng, vỡ nhẽ nhả ra một câu: “Ồ…”
Mục Mục liên miệng nhận lỗi, Tiểu Viên ra sức xin lỗi, Lý Phổ mặt xanh như tàu lá đứng im tại chỗ, trông chẳng hợp chút nào với diện mạo của anh hôm nay.
Mục Mục khẽ đưa mắt: “Cậu đi trước đi, để mình trông chừng anh ta, yên tâm.”
Tiểu Viên vô cùng ngượng ngùng, nói xin lỗi Lý Phổ rồi nhanh chóng chạy về phía Thang Hi Hàn giải thích sự tình. Sau đó, Tiểu Viên nói với Thang Hi Hàn với vẻ rất bất an: “Trước đây em và Mục Mục làm thế có đúng là rất không nên không?”
Thang Hi Hàn không biết nói sao, hai người mới đi được mấy bước, Tiểu Viên đã dừng lại, nói: “Đợi đã!”
Ánh mắt Thang Hi Hàn hiện lên sự lo lắng: “Đợi gì cơ?”
Tiểu Viên nói: “Đợi em một lát, em ra kia rồi quay lại ngay.” Nói xong liền rút tay ra, chạy về phía Lý Phổ. Vẻ mặt lo lắng của Thang Hi Hàn lại hiện lên nét không vui.
Khi Tiểu Viên chạy về phía Lý Phổ, tên Banleno đứng bên đường nói một mình: “Lẽ nào tình thế thay đổi, Maybach mới là người chiến thắng cuối cùng?”
Tiểu Viên chạy đến bên Lý Phổ, ánh mắt Lý Phổ sáng lên như đèn pha ô tô, vô cùng kích động. Anh ta chưa kịp nói gì, Tiểu Viên đã lên tiếng: “Thực sự rất xin lỗi vì đã đùa quá đáng với anh như vậy, mong anh thứ lỗi! Còn một điều nữa, tôi có thể chụp một bức ảnh bên cạnh chiếc Maybach này không?”
Tiểu Viên vui sướng cầm chiếc điện thoại quay trở lại, Diệp Thụ Thần nhếch miệng cười, nói với Thang Hi Hàn: “Tớ thấy, có khi cậu nên đổi một con Maybach đi thôi.”
Tiểu Viên nhìn bức ảnh, hài lòng nói: “Cái anh Lý Phổ này cũng không đến nỗi nào, không những cho em chụp ảnh, còn nói nếu lúc nào muốn mượn thì chỉ cần nói một tiếng.”
Diệp Thụ Thần nheo mắt nhìn Lý Phổ, nói: “Từ từ đã, em nói kia chính là Lý Phổ? Sao hôm nay lại ăn mặc thế kia? Anh chẳng nhận ra nữa. Anh ra đó xem thế nào, em đừng có khiến đối tác làm ăn của anh làm sao đấy nhé! Ha ha, Thang Hi Hàn, tình địch của cậu cũng nặng ký ra phết đấy, người này chính là bạn làm ăn tự tìm đến tớ mà lần trước tớ nói với cậu đấy.”
Cơn ghen của cô em họ
Khi bước vào thang máy, bên trong có một cậu thanh niên người nước ngoài. Cậu ta khẽ gật đầu cười với họ, còn đứng dịch sang một bên nhường chỗ cho Tiểu Viên bước vào. Ai biết được chiếc giày cao gót quỷ quái ấy lại giở chứng, Tiểu Viên vừa bước chân, gót giày bị trơn, trượt một cái, cả người ngã bật về phía sau, rồi rơi phịch vào lòng Thang Hi Hàn. Rất may là Thang Hi Hàn đã chuẩn bị tâm lý sẵn từ trước, nên đỡ cô rất kịp thời.
Tiểu Viên bước vào thang máy, rầu rĩ nép sau lưng Thang Hi Hàn, mặt đỏ bừng, lí nhí nói: “Giày…giày không tốt…”
Thang Hi Hàn khẽ dịch người ghé sát vào Tiểu Viên, thì thầm vào tai cô: “Anh biết, giày không tốt, sàn cũng không tốt. Không sao đâu, cũng chẳng ai nhìn thấy mà.”
Cô buồn bã nhìn cậu thanh niên người nước ngoài đang cố nhịn cười, rồi nói: “Ai bào không có, anh ta còn đang cười em kia.”
Cô em họ Cổ Tịnh khẽ nhếch khóe miệng, coi như chào lại Tiểu Viên bằng một nụ cười xã giao: “Chào chị.” Ánh mắt khẽ đưa qua đưa lại, coi như nhìn qua Tiểu Viên một lượt, rồi lại quay sang nhìn Thang Hi Hàn: “Này, hôm qua em đã định mời vài người bạn nữa đến để gặp anh, bọn họ đều rất có hứng thú với dự án quảng cáo mới của anh. Anh thì sao, em đã mời họ đến rồi, anh lại chạy đi mất…”
“Tịnh Tịnh, lúc khác nói đi, Viên Viên vừa mới xuống máy bay, chưa kịp ăn uống gì.”
Cô em họ liền xị mặt, nói: “Nếu không phải là dì cả nói với em, thì em chẳng thèm để ý đến anh đâu, còn nữa, trưa nay hiệu trưởng Tiêu mời ăn cơm, anh đến hay không thì tùy, em đã thông báo cho anh rồi đấy.” Nói xong liền quay người bước đi. Tiểu Viên nhìn theo cô gái với anh mắt ngưỡng mộ, đặc biệt là đôi giày của cô ấy, nó phải cao gấp rưỡi đôi giày của cô mà sao người ta vẫn có thể bước như đi trên đất bằng vậy? Lại còn lắc lư người được nữa!
Thang Hi Hàn nhìn Tiểu Viên: “Trưa nay có một bữa cơm, em đi cùng anh nhé?”
Tiểu Viên gật đầu, nghĩ bụng, em có thể nói không đi được không?
Nghĩ đến vẻ mặt không mấy thân thiện của Cổ Tịnh, Tiểu Viên chẳng còn bụng dạ náo để ăn, cảm thấy đây đâu có chút nào giống em họ chứ, rõ ràng là bộ dạng đang ghen tuông, vẫn may, cô ấy chỉ là em họ của anh, hi hi… anh em họ thì chẳng có cơ hội nào rồi. Nhưng mà, cô ấy có thật là em họ của anh không nhỉ?
“Thang Hi Hàn, sao em họ anh lại ở đây?”
“Nó làm