XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Hoa Nở

Thời Gian Hoa Nở

Tác giả: Tô Lạc

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1348 lượt.

ẳng ra với cô là: “Anh chính là người đó đây.” Như thế chẳng phải càng ngu ngốc hơn sao?
Phải cảm ơn bố anh hôm nay lên chương trình Thời sự, và cảm ơn đồng chí Chu Tiểu Viên ngốc nghếch hôm nay bỗng nhiên xem Thời sự. Cần phải biết rằng, bình thường cô thà xem Cừu vui vẻ và Sói xám còn hơn là xem Thời sự. Thế là Thang Hi Hàn vừa không phải làm việc ngốc nghếch vừa có thể tiết lộ thân phận “người có địa vị” của mình một cách vô cùng thuận lợi.
Sau đó, đáng lẽ Tiểu Viên nên chớp chớp mắt một cách ngỡ ngàng, rồi lại càng ngỡ ngàng hơn, sau cùng, cô nên ý thức được rằng “người có địa vị” mà cô suốt ngày ước mong được cưới ấy thực ra ở ngay trước mắt. Và cuối nữa, liệu có hét lên không nhỉ? Hay là ôm hôn thắm thiết? Anh có nên để cô ôm không…?
Thang Hi Hàn mơ màng chờ đợi phản ứng tiếp theo của Tiểu Viên, nhưng ngay sau đó, cô nghi ngờ hỏi: “Gì nhỉ, đúng là bố anh à? Có vấn đề về tác phong mà cũng làm được quan to như vậy sao?”
Thang Hi Hàn hét lên: “Chu – Tiểu – Viên! Em nói lại một lần nữa xem!”
Tiểu Viên giật thót mình, mãi mới thốt ra được một câu: “Chu choa, nhìn anh giống Mã Cảnh Đào[1'> quá…”
[1'> Mã Cảnh Đào: tên một nam diễn viên điện ảnh của Đài Loan.
Sau bữa cơm…
“Em buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây, tí nữa anh tự về nhé!” Nói xong liền ngáp một cái thật dài rồi lao về phía phòng ngủ. Điều bất hạnh là tốc độ của cô không thể nhanh hơn anh chàng Thang Hi Hàn đang nằm chờ đợi trên sofa kia.
Chỉ một động tác anh đã đặt cô lên sofa, lạnh lùng nói: “Chạy nhanh thế làm gì hả? Mấy ngày nay tinh thần em chẳng phải rất tốt sao? Hết khó chịu lại làm loạn rồi còn chạy mất.”
Tiểu Viên không hiểu anh thực sự không vui hay chỉ trêu cô mà thôi, giọng lí nhí: “Ừm… Em không nên làm như thế.”
“Như thế nào?”
Được rồi, nhẫn đi, nhẫn nào, ai bảo cô có lỗi chứ, Tiểu Viên đáp: “Ngốc nghếch như thế.”
“Ừm, thái độ rất thành khẩn, còn gì không?”
Anh thoải mái tựa vào sofa, tay cầm laptop, chẳng biết là đang gõ gì, chỉ thấy ngón tay nhanh thoăn thoắt, Tiểu Viên chẳng kịp nhìn. Lông mày anh nhíu lại, thần sắc có vẻ như đã chuyển mục tiêu chú ý, nhưng hóa ra vẫn để mắt đến cô.
“Cái cô An Hình ấy là ai?” Một giọng nói nhỏ vang lên.
Thang Hi Hàn đang chờ đợi cô nhận lỗi, bỗng khựng lại, nở một nụ cười, nói: “Bố cô ấy và bố anh là bạn thâm giao, bọn anh quen nhau từ hồi nhỏ, lâu lắm rồi không gặp lại, thời gian trước cô ấy về nước, nên anh đi chúc mừng buổi hòa nhạc đầu tiên của cô ấy theo lệnh của bố, sau đó có gặp lại một lần. Sao em lại biết người này?”
Vì sao biết không quan trọng? Tiểu Viên nhìn ra xa.
“Thực ra bọn anh cũng là quen từ hồi nhỏ, đã rất nhiều năm rồi không gặp lại…” Một giọng nói nhỏ lại vang lên.
Thang Hi Hàn xoa đầu cô một cái thật mạnh: “Đầu óc em cũng gớm đấy nhỉ? Nhưng người ta đâu có giúp anh giải quyết cái vụ không thích ăn nhân bánh bao trong suốt năm năm liền? Được chưa hả?”
Được, anh bảo được thì được thôi, Tiểu Viên ngẫm nghĩ. Nhưng như thế này liệu mày có quá ngu ngốc không?
“Hỏi hết rồi à?” Anh dùng tay bóp cằm cô, nói.
Tiểu Viên chớp chớp mắt, còn phải xem anh còn điều gì đáng để hỏi nữa không.
“Sau này, em có thể tin anh bất cứ lúc nào được không, không được giấu giếm chuyện gì, không được tức giận là chạy đi, và đặc biệt là không được để anh nhìn thấy em đi cùng một tên con trai nào nữa.” Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô, nói một cách nghiêm túc, rồi lắc lắc đầu cô: “Phải ghi nhớ vào đây này, được chứ?” Cứ như thế, anh đã khắc từng chữ, từng chữ vào đầu cô.
“Ừm, có phải anh thực sự thích em không?”
“Em nói xem?”
“Xin lỗi, gần đây em đã hiểu lầm anh. Nhưng… nhưng về việc anh là bạn trai của em, em thực sự không có cảm giác chân thực…”
Thang Hi Hàn ngây người, thì ra đây mới là những lời từ đáy lòng cô, đây mới là cảm giác mà anh đã tạo cho cô. Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô an ủi. Có lẽ, những gì bản thân anh làm chưa đủ nhiều. Có lẽ, hai chúng ta đều phải học cách để yêu nhau.






Hai đầu nỗi nhớ
Vào lễ Giáng sinh, Thang Hi Hàn hẹn Tiểu Viên đi chơi.
Sau khi tan làm, Tiểu Viên thay quần áo xong liền vội vàng chuẩn bị đi, chợt thấy Mục Mục hớt hải chạy vào khua tay liến thoắng, khuôn mặt kinh ngạc. Tiểu Viên vỗ vỗ vào mặt cô: “Từ từ đã nào, có chuyện gì thế?”
Khó khăn lắm Mục Mục mới hít được một hơi: “Lý Phổ… Hắn đỗ một chiếc Maybach trước cửa bệnh viện thật rồi!”
Tiểu Viên há hốc mồm, một lúc lâu vẫn không nói được gì. Lần này đùa hơi quá trớn rồi đấy, thế này thì làm sao được? Mục Mục huơ huơ tay, nói: “Chị đi với cô.”
Tên đầu đinh ngượng ngùng nói: “Sao lại chưa ạ? Em thích xem của Hàn Quốc.”
Đại ca cho tên đàn em một cái bạt tai, nói: “Thằng ngu, làm người mà không biết Asakawa Ran à? Xem bao nhiêu phim rồi mà đến Asakawa Ran nổi tiếng thế cũng không biết, không xem phim xxx còn gì là giới chúng ta nữa, mày đúng là chẳng có chút khí chất nào của dân xã hội đen!”
Nói xong liền quay sang hết nhìn Maybach lại đến Land Rover r